Thứ Ba, ngày 10 tháng 5 năm 2016

Câu chuyện luân hồi: Thiên mã hành không


Tác giả: Tiểu Liên
[ChanhKien.org] Vũ trụ mênh mông, sinh mệnh nhiều không sao đếm được, các chủng các loại vô cùng phức tạp. Trong một cảnh giới nọ, có một vị Thần vô cùng thần thông quảng đại. Ông chưởng quản sự an nguy của hết thảy chúng sinh vũ trụ trong tầng thứ đó. Ông có một vật cưỡi mang hình dáng một chú ngựa, ở đây chúng ta gọi là “Thiên Mã”. Thiên Mã có thể bay lượn tự do trong không gian, dù là những dãy núi cao lớn sừng sững, hay những con sông dài rộng mênh mông, nó đều có thể bay qua được. Về sau, vị Thần phải đi làm một việc đại sự nên phải rời bỏ tầng thứ đó. Lúc sắp ra đi, vị Thần vĩ đại vuốt đầu Thiên Mã, chỉ tay xuống bên dưới (thật ra là chỉ về trung tâm) sau đó liền biến mất.
Từ khi chủ nhân đi mất, Thiên Mã luôn mong ngóng chủ nhân trở về. Nhưng thời gian đằng đẵng, vô lượng thời gian đã trôi qua, Thiên Mã đã rất nhiều lần chứng kiến quá trình thành-trụ-hoại-diệt của các tầng thứ vũ trụ bên dưới, nhưng chủ nhân vẫn chưa trở về.
Thiên Mã quyết định tự mình đi tìm kiếm chủ nhân, thiên thể vũ trụ to lớn vô cùng vô tận, không gian nhiều đến mức không sao kể xiết được, hơn nữa quá trình tìm kiếm dài đằng đẵng, tìm kiếm trong mê mờ, phải mạo hiểm cả sinh mệnh. Trong vũ trụ có rất nhiều sinh mệnh khác nhau, Thiên Mã rất có thể sẽ bị chúng làm hại.
Trong một tầng thứ nọ, Thiên Mã gặp được một vị Thần, vị Thần này thuần tịnh như một đứa trẻ 2 tuổi, thân thể trong suốt như ngọc. Lúc gặp nhau, vị Thần đang lo buồn, ưu tư, đôi mắt nhìn khắp xung quanh không mục đích. Vị Ngọc Thần nhìn thấy Thiên Mã rất vui mừng, liền bay đến nói với Thiên Mã: “Ngươi đến rất đúng lúc, ta đang muốn tìm Đại Pháp có thể giúp chúng sinh thoát khỏi họa hủy diệt, ta nghe nói đắc được Đại Pháp này thì chúng sinh sẽ không bao giờ rơi vào tình cảnh bại hoại nữa. Ngươi có thể dẫn ta đi tìm chăng?”
Thiên Mã nghe xong vui mừng nói: “Được chứ!”
Thế là Thiên Mã cùng với Ngọc Thần bắt đầu cuộc hành trình xuyên qua các tầng thứ vũ trụ dài đằng đẵng! Họ đã cùng nhau đối mặt với đủ loại tình huống hiểm nguy, có những vị Thẩn bất hảo muốn làm hại Ngọc Thần, Thiên Mã che chở cho anh, có những vị Thần xấu xa muốn làm hại Thiên Mã, Ngọc Thần cũng ra sức bảo vệ Thiên Mã. Mặc dù vậy, họ cũng đã phải chịu những thương tổn rất lớn. Khi họ gần như đã mất hết hy vọng, lúc Thiên Mã cõng Ngọc Thần đến dưới chân một ngọn núi lớn nhìn không thấy bờ, họ chợt nghe thấy một loại âm nhạc vô cùng mỹ diệu, quả là:

Mỹ diệu thiên âm tự thiên lai
Vô lượng từ bi lượng tâm hoài
Thiên địa thương sinh văn thử âm
Vô hạn phúc đức đại tự tại.

Dịch nghĩa:
Thiên âm mỹ diệu đến từ trời
Từ bi vô lượng rọi tâm can
Chúng sinh trời đất nghe âm sắc
Phúc đức vô ngần tự tại thay.

Ngọc Thần nói: “Hình như trên núi cao đang mở hội Đại Pháp, chúng ta cùng đi xem xem!” Thế là Thiên Mã cõng Ngọc Thần bay lên trên núi cao, chỉ thấy:

Tường vân liễu nhiễu tại thiên biên
Chủ phật giảng pháp địa dũng liên
Chúng Thần tĩnh tâm lai thính pháp
Thương khung tận khán Pháp Luân toàn

Dịch nghĩa:
Mây lành quấn quýt giữa thiên không
Phật Chủ giảng Pháp đất nở sen
Chúng Thần tĩnh tâm đến nghe Pháp
Trời xanh hiển rõ Pháp Luân xoay

Thiên Mã vừa nhìn đã nhận ra chủ nhân! Hai chân trước quỳ xuống khóc mãi không thôi (viết đến đây tôi cũng không ngăn được dòng nước mắt), Ngọc Thần cũng quỳ hai chân xuống bái lạy Phật Chủ. Đây chính là:

Vạn thiên tầm hoa kim đắc kiến
Bất cấm nhãn lệ dũng như tuyền
Dữ sư thiêm ước tề hạ tẩu
Vi đáo nhân gian liễu hồng nguyện

Dịch nghĩa:
Bấy lâu tìm kiếm nay được gặp
Làm sao ngăn được lệ tuôn trào
Thệ ước với Thầy cùng đi xuống
Hoàn thành nguyện lớn đến nhân gian

Phật Chủ từ bi nhìn thấy họ, liền nói với Thiên Mã: “Ngươi hãy chăm sóc Ngọc Thần thật tốt, bất kể ở đâu, bởi vì duyên phận giữa hai ngươi là Pháp duyên! Những chuyện trong quá khứ ta đã biết cả, sau khi đi xuống nhân gian, các ngươi hãy cùng một số Thần khác khai sáng các sự việc, trong Chính Pháp các ngươi hãy phối hợp với nhau thật tốt, giống như bây giờ ngươi cần phải cõng anh ấy vậy” (đại ý). Thiên Mã nói: “Vâng! Thưa Chủ nhân”. Sau đó Phật Chủ từ bi vuốt đầu Thiên Mã, cười nói: “Đi xuống đi! Đến nhân gian chờ ta!” Sau đó lại chìa tay lấy một cụm hoa Ưu Đàm Bà La trao cho Ngọc Thần, nói: “Lúc loài hoa này khai nở chính là báo hiệu ta đã đến thế gian con người truyền Đại Pháp, khi Thiên Mã tặng cho ngươi hoa này cũng là lúc duyên phận một đời sau cùng ở nhân gian của các người đã bắt đầu!” (đại ý). Sau đó lại nói với Thiên Mã: “Đến lúc đó ngươi hãy tận tâm nhắc nhở anh ta, khi đó anh ta vẫn còn rất trẻ con, hãy nhắc nhở anh ta nhiều một chút!”, “Thưa vâng!” Thiên Mã sảng khoái đáp lại. Sau đó họ cùng nhau hạ xuống. Nơi nhân gian, họ đã cùng những vị Thần khác diễn những màn diễn đặc sắc.
Tại kiếp này, đúng lúc Thiên Mã và Ngọc Thần gặp được nhau, cũng chính là thời điểm hoa Ưu Đàm khai nở khắp nơi trên thế giới, hơn nữa Thiên Mã thật sự đã đưa cho Ngọc Thần một cụm hoa Ưu Đàm Bà La (chẳng qua chỉ là tấm ảnh chụp). Vì thế mà Ngọc Thần lúc đó đã viết mấy câu thơ sau:

Vịnh Bà La hoa
Thơ: Tiêu Ngọc
Băng tâm ngọc khiết ngạo thanh hàn
Tam thiên luân hồi nhập phàm gian
Mê trung thùy giải huyền trung ý
Bà La hoa khai kết thiện duyên
Dịch nghĩa:
Băng tâm ngọc khiết đón giá lạnh
Nghìn năm luân hồi giữa thế gian
Trong mê ai giải điều huyễn hoặc
Ưu Đàm Bà La kết thiện duyên

Hai người họ đã cùng nhau dùng bút thần gắng hết sức làm những việc bản thân cần phải làm. Đây chính là:

Thiên cổ thanh thanh khẩn khẩn thôi
Diệt tẫn tà ác bút như phi
Pháp đồ tích duyên mạc đình bộ
Viên mãn thừa liên tề song phi

Dịch nghĩa:
Tiếng trống trời ầm ầm thúc giục
Diệt tận tà ác bút như bay
Đệ tử Đại Pháp không dừng bước
Ngày viên mãn cưỡi sen cùng bay
Dịch từ: http://www.zhengjian.org/2009/06/30/60300.轮回纪实:天马行空.html

Ngày đăng: 03-05-2016

Đừng để sắc dục cản đường chúng ta về nhà


Bài viết của một học viên Pháp Luân Công trẻ tuổi
[MINH HUỆ 26-3-2016] Tôi là sinh viên đại học năm thứ ba. Gần đây, tôi có mơ một giấc mơ kỳ lạ. Khi tỉnh dậy tôi nhận ra rằng mình hẳn phải có một tâm chấp trước. Khi hồi tưởng lại giấc mơ và cố gắng loại bỏ chấp trước, tôi đi đến quyết định rằng mình nên chia sẻ với các đồng tu khác.
Trong giấc mơ, cha tôi nhờ tôi dùng chiếc xe mà ông ấy mượn để đi mua một ít rau và mang đến cho chú tôi. Tôi lái xe ra chợ, mua đồ, và mang rau đến cho chú tôi. Trên đường về nhà, con đường trở nên gập ghềnh và gồ ghề. Tôi dừng lại và bước ra ngoài để kiểm tra. Sau khi bước được một đoạn ngắn tôi nhận ra rằng mình đã bị lạc. Tôi quyết định vào lại trong xe và quay trở lại chỗ tôi đã đến, nhưng chiếc xe đã biến mất khi tôi quay lại nơi tôi đã bỏ lại nó. Tôi đã bối rối và trở nên lo lắng. Tôi chạy xuống đường tìm chiếc xe, nhưng không thể tìm thấy nó.
Tôi trở lại nhà của chú mình và kể cho ông nghe chuyện đã xảy ra. Tôi nói với ông rằng nó rất đắt tiền, chiếc xe đắt tiền mà cha tôi đã mượn từ một người đàn ông khác, và chúng tôi không thể có đủ tiền để mua một chiếc xe như vậy. Tôi rất buồn, bắt đầu khóc lóc và nói: “Con ước đây chỉ là một giấc mơ. Tại sao nó lại thật đến vậy?” Chú của tôi nhìn tôi và nhẹ nhàng nói: “Điều con đang trải nghiệm là một giấc mơ.”
Tôi đột nhiên tỉnh giấc và bắt đầu hướng nội. Tôi nhớ lại hồi mình còn là sinh viên năm hai, mẹ tôi, cũng là một học viên Pháp Luân Công, đã giục tôi tìm bạn trai để có người chăm sóc cho tôi.
Tôi bắt đầu hẹn hò với một người đàn ông trên mạng khi tôi đang học năm thứ ba đại học và chúng tôi đã sớm yêu nhau. Tôi khao khát cuộc sống tuyệt vời mà bạn trai tôi đã mô tả. Mỗi khi chúng tôi trò chuyện qua video, tôi đều trang điểm và diện thật đẹp để trông hấp dẫn hơn. Tôi buồn mỗi khi anh ấy không trả lời cuộc gọi của tôi ngay lập tức mỗi khi tôi gọi cho anh. Giọng nói của tôi thậm chí còn trở nên nhẹ nhàng khi tôi nói chuyện với anh.
Khi nhớ lại cách mình đã hành xử, tôi nhận ra rằng mình có chấp trước sắc dục, nhưng tôi đã bỏ qua nó. Tôi tiếp tục hướng nội và thấy rằng mình đã hiểu sai về mối quan hệ giữa người nam và người nữ. Tôi nghĩ rằng tất cả những người trẻ đều phải yêu và lập gia đình.
Sư phụ đã giảng:
“Pháp môn này của chúng tôi, [đối với] bộ phận tu luyện ở nơi người thường thì không bảo chư vị làm hoà thượng, làm ni cô; những người trẻ tuổi trong chúng ta còn cần lập gia đình.” (Chuyển Pháp Luân)
Tôi nhận ra rằng thể ngộ của mình là sai. Tôi có chấp trước sắc dục nhưng cố gắng che đậy nó bằng việc sử dụng cái cớ rằng nó là thể ngộ của tôi từ bài giảng của Sư phụ. Các học viên lập gia đình và có con để phù hợp với xã hội người thường nhưng không phải để trượt ngã vào cái tình của con người. Tôi nhận ra rằng chúng ta nên xem nhẹ những chuyện này, đừng tập trung quá nhiều vào nó, và chúng ta nên kiên định trong việc tu luyện của mình.
Tôi chia sẻ chuyện này để nhắc nhở các đồng tu đừng nên vướng vào sắc dục hay những chấp trước khác. Chúng ta nên nhớ rằng chúng ta đang trên đường trở về ngôi nhà thực sự của mình. Tất cả mọi thứ mà chúng ta đang trải nghiệm trong xã hội người thường đều chỉ là một giấc mơ. Chúng ta cần phải tu luyện tinh tấn để hoàn thành thệ ước của mình.

Đăng ngày 26-4-2016; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.

Điều nhìn thấy ở không gian khác: Bước đi cho tốt, ngay chính, bình ổn trên chặng đường cuối cùng là điều rất trọng yếu


Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại Đại lục
[MINH HUỆ 30-4-2016]
Sư phụ giảng cho chúng ta rằng:
“Mọi người đã biết, trong vũ trụ còn có tồn tại sinh mệnh chính và phụ, có Phật có ma, có chính Thần có phụ Thần, giữa tương hỗ với nhau là có đối lại nhau, vì họ đều là sản vật tất nhiên của vũ trụ.” (Giảng Pháp tại Pháp hội New York 2007)
Sư phụ cũng nói với chúng ta rằng:
“Con người cũng như thế, con người có Phật tính và cũng đồng thời có tồn tại ma tính. Người ta làm các việc khi không có quy phạm và ước chế câu thúc của đạo đức thì là ma tính, còn tu Phật chính là trừ bỏ ma tính của chư vị, bồi bổ Phật tính của chư vị.” (Tinh Tấn Yếu Chỉ)
Sư phụ còn giảng:
“Kỳ thực trong tu luyện thì tình huống bức hại nhắm vào đệ tử Đại Pháp đều là biểu hiện phản ánh một cách kịch liệt ở xã hội người thường trong khi vũ trụ trùng tổ và giữa các sinh mệnh chính-phụ” (Giảng Pháp vào ngày 20 năm truyền Pháp)
Vào 8 giờ 10 phút tối chủ nhật ngày 10 tháng 4 năm 2016, tôi nhìn thấy trong thiên thể xuất hiện một đường ranh giới màu đen, như là chia đôi thiên thể. Từ cảnh tượng đó, tôi cũng đã minh bạch một tầng lý mà Sư phụ giảng: Trong vũ trụ tồn tại của hai chủng nhân tố chính phụ, khởi một tác dụng vô cùng then chốt. Khi phía mặt con người xuất lai thì phía mặt Thần liền thoái lui, nếu như phía mặt con người chiếm tỷ trọng rất lớn thì phía mặt Thần sẽ không khởi lên được.
Trong cuộc đại chiến chính tà, làm người tu luyện mà nói, phía con người và phía Thần chiếm tỷ lệ nhiều ít ra sao có biểu hiện rất trọng yếu. Nếu không nắm vững thì hai bên sẽ đảo ngược, thậm chí sẽ đi sang hướng phản diện, nhưng có người tu luyện môi trường tu luyện học Pháp xung quanh tốt thì có thể chống đỡ giúp họ một chút. Ví như khi một cái cây sắp đổ sang hướng Tây, nếu lấy một cái cột để chống, giữ cho thẳng lại, lại dùng đất vun đắp thêm vào, thì cái cây đó sẽ không bị đổ.
Đệ tử Đại Pháp khi rất chính sẽ không có vấn đề gì, nếu khi người tu luyện không chính thì sẽ bị rớt xuống rất nhanh.
Chứng kiến cảnh tượng đó, tôi hiểu được một vấn đề, hoàn cảnh tu luyện của người tu luyện hiện nay rất trọng yếu. Tại sao vào lúc này Sư phụ vẫn muốn chúng ta cứu người cứu người cứu người, vẫn phải đề cao chỉnh thể, chỉnh thể cùng thăng hoa? Điều này phải xem tiêu chuẩn tâm tính của mỗi người tu luyện có dựa trên Pháp hay không. Chúng ta nhìn thấy một vài hình thế chính Pháp ở không gian khác so với hình thế hiện thực chênh lệch rất lớn, thấy rằng hiện nay rất nhiều người đều chỉ muốn làm công tác bề mặt, mà không muốn làm việc thực chất, lại càng không có ai muốn làm anh hùng vô danh, còn cho rằng tự mình tu được tốt, có người biểu hiện rất lãnh đạm. Kỳ thật làm việc một cách oanh oanh liệt liệt hoàn toàn không phải là tu luyện. Chân tu, thực tu mới là tu luyện.
Cảnh tượng hiển rõ có thứ bất hảo ở bên trong. Tại sao trong thiên thể lại xuất hiện một đường ranh giới màu đen, sự phân hóa này có ý nghĩa gì? Những thứ bất hảo bên trong người tu luyện vẫn còn chiếm tỷ trọng rất lớn, nếu khi đối ứng với mỗi cá nhân bên dưới, tư tưởng, mỗi thứ không ngay chính của mỗi người nó sẽ phân thể, những thứ phân tách xuống dưới đều là những thứ rất bất hảo, sẽ ảnh hưởng tới thế nhân. Sư phụ muốn chúng ta: “Tu thành bậc Chính Giác vô tư vô ngã, tiên tha hậu ngã” (Tinh Tấn Yếu Chỉ), nhưng đã đến tối hậu của tối hậu rồi, có người lại càng coi trọng bề mặt, đặc biệt là những người làm lãnh đạo, làm công tác điều phối, công tác phụ đạo, tỷ lệ tỷ trọng đó lại lớn hơn một chút. Đương nhiên còn có tình huống sau này phát sinh, những người như vậy thì tỷ trọng sẽ ít hơn một chút. Từ toàn bộ thiên thể đối ứng xuống dưới, có một nhóm người đang muốn khuấy đảo, nhưng không phải là đi theo hướng chính diện mà là theo hướng phản diện. Dòng chảy ngầm này đang nhắc nhở chúng ta về mối quan hệ nhân quả về một sự tình đang phát triển nào đó. Người khác bước đi như thế nào, bạn cũng không thể bước đi giống họ, dường như có sự nhắc nhở này!
Bước đi cho tốt, cho ngay chính, bình ổn trên chặng đường cuối cùng là rất trọng yếu, bước đi không chính thì chính là đi theo hướng đường ranh giới màu đen. Những người bị bức hại đều là do bước đi không chính mà nên. Đường ranh giới này đã vô cùng vô cùng minh hiển. Còn một điểm, chính là không thể quá ỷ lại vào người khác, làm thuận theo tự nhiên là được, như vậy kỳ tích sẽ xuất hiện. Đường ranh giới màu đen này, tại tầng thứ hiện tại tôi có ba cách lý giải: Thứ nhất chính là sự tương sinh tương khắc của chỉnh thể, thứ hai là sự tu bổ của thiên thể, thứ ba chính là con người bước đi không chính, tỷ trọng ít nhiều giữa Phật tính và ma tính liền hiển lộ ra [đường ranh giới đó].
Tôi đã nhìn thấy rất nhiều người đang bước đi hướng theo đường ranh giới màu đen, tôi còn nghe thấy trong đó có người nói: “Tôi tu không thành, thì tôi cũng có thể làm người tốt! Rất nhiều người chúng ta cũng có thể làm người tốt!” Nhưng họ vẫn đi về hướng đường ranh giới màu đen. Ba người chúng tôi kết nối với họ, họ còn xảo biện, họ nói: “Tôi tu tốt hơn người này, tôi tu tốt hơn người kia,” họ so sánh giữa họ với nhau. [Điều này] nhắc nhở chúng ta: “Phần lớn con người vẫn còn chưa biết điểm tốt của Đại Pháp, vẫn còn chưa hiểu, chỉ có một số ít người có thể minh bạch lý này: Lý về năng lượng chính.“
Con đường rất lớn rất rộng, rất nhiều người đang bước đi, bước theo hướng đường ranh giới màu đen, trong những người đang đi cũng có người quay trở lại. Ba người chúng tôi đều khuyên họ quay trở lại, nhưng họ căn bản không thèm nghe, họ muốn đi theo hướng đường ranh giới màu đen cho tới cùng. Người đi theo hướng có ánh sáng không nhiều, rất ít, rất nhiều người đi về hướng tăm tối.
Khi một đệ tử Đại Pháp trong chúng tôi khuyên họ quay lại, họ liền đẩy anh ấy ngã, họ căn bản không muốn nghe. Ba người chúng tôi song thủ hợp thập cầu xin Sư phụ gia trì, nhất định phải ngăn họ bước tiếp. Một người trong đội nói: “Tiếp tục đi về phía trước chính là tử lộ.” Ngay lập tức có người nói: “Đừng nghe theo lời của anh ta, chúng ta tiếp tục đi về phía trước.” Đi mãi đi mãi, phía trước liền xuất hiện ánh lửa, chớp điện, có vài người không dám bước tiếp, giông tố xuất hiện, họ đều lùi lại, kêu trời gọi mẹ. Ngọn núi phía trước xuất hiện ánh lửa, ngay vào lúc này vẫn có người nói: “Đi vòng qua, đi vòng qua.” Quả cầu sét xuất hiện, có người bị rơi vào trong, có người bắt đầu chạy quay trở lại. Có một vài kẻ côn đồ (tà ác) xuất hiện, ép sát những người thể chất yếu nhược và trẻ nhỏ tiến về phía trước. Một đệ tử Đại Pháp trong chúng tôi nói: “Dùng thanh kiếm trí huệ tiêu diệt chúng.” Vừa dứt lời, liền có một vật bọc vỏ trúc mỏng đánh vị đệ tử Đại Pháp đó. Chúng tôi thỉnh lưới Pháp thu tà ác vào trong để tiêu diệt chúng. Những người thể chất yếu nhược liền đánh trả lại những kẻ côn đồ, họ đã phản kháng, đã tỉnh ngộ. Có người đã quay trở về nhưng vẫn có người tiến về phía trước, tôi thấy có người rơi xuống nhưng vẫn tiến về phía trước. Phía trước xuất hiện tia chớp. Xoẹt một cái, vài người ngã xuống, lại xoẹt một cái, vài người nữa lại ngã xuống. Rất nhiều người không dám tiến về phía trước nữa, mà chạy trở lại. Bản chất của tà ác đã bộc lộ một cách toàn diện, tà ác bắt đầu dùng đao giết người rất tàn độc. Những người thể chất yếu nhược và trẻ em đang chạy, đang trốn, có người mạnh khỏe đang chống chọi với tà ác, tà ác rất ngạo mạn. Thiên Thần liền ra tay, chặt rơi đầu của từng kẻ từng kẻ tà ác. Cảnh tượng dần dần tan biến.
Sư phụ giảng:
“Nhưng tôi mong rằng mọi người sau khi vấp ngã cần tiếp thụ bài học giáo huấn chính diện, không được cứ tiếp thụ giáo huấn phản diện. Tiếp thụ giáo huấn phản diện chính là dùng nhân tâm để xét vấn đề, biến bản thân thành giảo hoạt và viên dung, thế là biến thành xấu rồi. Thế nào là người xấu, tôi từng giảng cho chư vị rồi, những người giảo hoạt kia là người xấu. Người tâm địa lương thiện, không có tư tưởng phức tạp đến thế, ấy là người tốt. Cần nghĩ vấn đề một cách chính diện, hễ ngã rồi thì hãy từ góc độ người tu luyện mà tìm nguyên nhân: ‘Mình sai sót ở đâu nhỉ?’ Hãy lấy Pháp mà đo lường, thì chư vị mới có thể tiếp thụ bài học chính diện, thật sự có thể làm được như thế thì nhất định sẽ tốt. Nếu mọi người đều làm thế cả, tôi cũng không tin rằng hạng mục đó sẽ làm không tốt. Chính là không hướng nội mà xét, không có tiếp thụ bài học một cách chính diện, chính là không thảo luận vấn đề như một đệ tử Đại Pháp.” (Giảng Pháp tại Pháp hội New York năm 2010)
Tân thiên, tân địa, tân nhân loại, tân tam tài (Trời, đất, con người mới), tân địa cầu đang biến đổi. Bước đi cho tốt, cho ngay chính và bình ổn trên chặng đường cuối cùng là điều rất trọng yếu!

Đăng ngày 9-5-2016; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.

Thứ Ba, ngày 23 tháng 2 năm 2016

Bái Phật giả chiêu mời rắc rối và bệnh tật; tu chính Pháp mang lại hạnh phúc và bình an


Viết theo lời kể của học viên Pháp Luân Đại Pháp “dì Thạch”
[MINH HUỆ 15-04-2009] Tôi năm nay 62 tuổi và tôi sống ở thị trấn Cẩm Tân, huyện Thần Khê, thành phố Hoài Hoa, tỉnh Hồ Nam. Trước khi tôi tập Pháp Luân Công, tôi đã từng thắp hương bái lạy một Phật giả. Bởi vì hiện nay vạn ma xuất thế, các chùa chiền toàn là cáo, chồn, quỷ, rắn và đầy rẫy phụ thể là động vật. Trong khi tôi bái lạy một Phật giả, mọi thứ bắt đầu trở nên tồi tệ hơn với gia đình tôi. Tôi cũng phải chịu ảnh hưởng của phụ thể là động vật và mọi nơi trên cơ thể tôi bỗng đau nhức không ngừng. Tôi đã phải chịu đựng đủ thứ bệnh tật: gai xương, viêm màng phổi, thấp khớp, đau thần kinh tọa và các bệnh phụ khoa. Tôi không thể đứng thẳng lưng và phải gập người xuống, do đó tôi đi lại khá khó khăn.
Người con trai thứ ba của tôi đã mất hết mọi thứ trong công việc làm ăn. Nó không những mất hàng vạn nhân dân tệ mà còn bị tai nạn hầm mỏ. Một kẻ lừa đảo đã tới nhà tôi rao bán vàng giả; chồng tôi nghĩ rằng ông ấy đang kiếm lời nhưng thực ra ông ấy đã bị lừa. Chồng tôi rất phàm ăn và lười biếng, và khi mà tôi đang đau ốm, tôi vẫn phải làm việc để nuôi sống gia đình. Vì chúng tôi không có một xu dính túi, khi việc làm ăn của con trai tôi thất bại, nó đã sống cùng với những người họ hàng ở một nơi xa. Điều đó làm chúng tôi càng thêm đau khổ. Vì tôi quá nghèo và không có tiền để chữa bệnh, tôi đã thực sự muốn kết liễu cuộc đời mình.
Tôi thật may mắn khi được biết Pháp Luân Đại Pháp vào năm 1996. Tôi đã muốn học các bài công pháp tại nhà của một bạn đồng tu. Thậm chí trước khi tôi bắt đầu tập các bài động tác, Sư Phụ đã điều chỉnh cơ thể tôi. Tôi đã có thể đứng thẳng lại được. Mặc dù trước đây tôi đi lại khá khó khăn, tôi đã lập tức đi vòng quanh được giống như một người bình thường. Rồi tôi học các bài công pháp. Trong vòng một tháng, tất cả bệnh tật của tôi đều biến mất. Sư Phụ cũng đã trục xuất những phụ thể ra khỏi cơ thể tôi. Trước đây tôi rất sợ khi đi ra ngoài nắng, tôi luôn cảm thấy lạnh và toát mồ hôi, và tôi phải thay quần áo từ năm đến sáu lần mỗi ngày. Từ khi tôi bắt đầu tập Đại Pháp, dù tôi chảy mồ hôi nhiều đến đâu khi ở ngoài nắng, tôi không còn cảm thấy lạnh chút nào nữa.
Từ khi tôi tập, các thứ gai xương liền biến mất, những nếp nhăn trên mặt tôi trở nên ít hơn, và tôi cảm thẩy mình trẻ ra. Từ khi cuộc bức hại bắt đầu vào ngày 20/7/2009, tôi đã dừng tập trong một thời gian; tuy nhiên, Sư Phụ vẫn trông nom tôi. Nhiều lần Ông đã điểm hóa cho tôi rằng tôi không nên bỏ tập. thiên mục của tôi mở ra và tôi thấy được một Pháp Luân màu vàng kim. Đôi khi Pháp Luân điều chỉnh cơ thể tôi; nó thật là dễ chịu và tuyệt đẹp. Nhờ sự cứu độ từ bi của Sư Phụ, tôi đã bắt đầu tập Đại Pháp trở lại, và tôi kiên quyết làm những điều mà Sư Phụ yêu cầu.
Vào đầu tháng 7/2004, tôi thình lình có triệu chứng của “nghiệp bệnh”. Tôi không thể nào ngừng ho ra đờm. Trong hơn mười ngày, tôi đã không thể ăn gì. Trong thời gian đó, tôi bị sụt cân từ 50 kg xuống chỉ còn 35 kg. Những người hàng xóm nghĩ rằng tôi sẽ không thể sống được. Dù vậy tôi vẫn kiên trì học Pháp và tập công. Một ngày nọ, tôi thình lình cảm thấy bàn tay của Sư Phụ đang kéo ra khỏi cơ thể tôi những thứ xấu mà là nguyên nhân gây nên những triệu chứng của “nghiệp bệnh.” Tôi cảm thấy thoải mái ngay sau đó. Khi tôi nghĩ về nó, tôi cảm thấy thật thư thái, và cuối cùng tôi đã hồi phục hoàn toàn.
Chồng của tôi có khá nhiều bệnh tật, bao gồm cả bệnh đái tháo đường. Nghe theo lời khuyên của tôi, ông ấy liên tục lẩm nhẩm: “Pháp Luân Đại Pháp hảo”, và bệnh tình của ông ấy đã khỏi ngay mà không cần phải điều trị. Cả gia đình tôi đã thoái xuất khỏi Đảng Cộng sản Trung Quốc và các tổ chức liên đới. Người con thứ ba của tôi cũng giúp đỡ tôi làm sáng tỏ sự thật. Kêt từ khi tôi bắt đầu tập Đại Pháp, mọi thứ đều trở nên êm xuôi cho cả gia đình tôi. Đứa con trai đã từng buôn bán thua lỗ của tôi đã mở một nhà hàng, và công việc kinh doanh của nó ngày càng phát đạt. Giờ đây nó đã trở thành một triệu phú và lái xe hơi đi làm. Nó đã mua một ngôi nhà mới và hai chiếc xe hơi. Tôi và chồng tôi cũng trở nên dư dả hơn, và cả gia đình tôi sống trong hạnh phúc dưới ánh sáng che chở của Phật Pháp.
Tôi cảm kích Sư Phụ vĩ đại và Pháp Luân Đại Pháp từ tận đáy lòng tôi!

Bản tiếng Hán: http://www.minghui.org/mh/articles/2009/3/24/197721.html
Đăng ngày 20-04-2009; bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.

Kiếm cưa



Kiếm cưa
Đệ tử Đại Pháp tại Hà Nội, Việt Nam


Kính chào Sư Phụ từ bi vĩ đại,
Chào các bạn đồng tu,
Khoảng 3 giờ sáng ngày 23/2/2016 tôi có một giấc mơ rất lạ, cảm thấy có nhiều điều có thể hữu ích cho mọi người nên tôi viết ra chia sẻ với các đồng tu.

Ở một không gian nào đó, tôi và các học viên khác đều phải đi qua một căn phòng thể thanh lọc trước khi sang thế giới mới. Căn phòng này giống như phòng ký túc xá sinh viên khổng lồ có rất nhiều những dãy giường 2 tầng nối tiếp nhau thẳng tắp. Tất cả học viên đều lên giường nằm yên trong khuôn khổ chiếc giường. Mọi người phải nằm yên. Từ trong không trung không biết từ đâu xuất hiện những chiếc kiếm rất dài nhưng lưỡi là những răng cưa, có thể là coi những lưỡi cưa cũng được. Những lưỡi kiếm cưa bằng thép bóng loáng quét đi quét lại vun vút trên không trung xung quanh giường mỗi người với tốc độ cao với tiếng rít ghê rợn. Không nhìn thấy ai điều khiển những lưỡi kiếm cưa này, nhưng chúng hoạt động tự động và biến hóa thành to, thành nhỏ, thành dài, thành ngắn tùy ý rất linh hoạt. Những sinh mệnh, vật chất xấu bám trong trường không gian quanh các học viên đều bị kiếm cưa nát, cảnh tượng rất thê lương rùng rợn. Những học viên tu luyện tốt thì giữ tâm hòa ái, nằm yên tĩnh, không động đậy, cũng chẳng thấy xao động gì với cảnh tượng hãi hùng xung quanh. Bên cạnh giường tôi có học viên trông khoảng 28-30 tuổi, cao lớn, da trắng như con gái, nhưng tâm sợ hãi chưa bỏ, không chịu được, sợ hãi quá nhổm đầu lên khóc gào như trẻ con. Miệng vừa khóc vừa mếu máo nói “Tôi tin Đại pháp, tôi tin Chân Thiện Nhẫn, tôi muốn sang tương lai”. Có lưỡi cưa bay vèo qua đầu vị này, nhưng không chạm vào anh ta, anh ta liền nằm xuống úp mặt xuống giường khóc thút thít. Mọi người cảm thấy thật đáng thương.

Có những người không thực sự tu luyện Chân Thiện Nhẫn, họ là những học viên giả, họ không hành xử như người có Chân Thiện Nhẫn trong tâm mà hành xử như bản năng người thường của họ. Có người trong môi trường như vậy, chịu không được bắt đầu chửi bới, chỉ chích, hoặc vùng dậy vung tay, vung chân như thói quan tranh đấu hình thành nơi xã hội người thường. Lập tức họ bị những lưỡi cưa kéo dài ra thành những sợi đai răng cưa cuốn lấy và kéo rơi khỏi giường và nhanh chóng cắt đứt họ bằng những đường cắt sắt ngọt. Những người này là những người trong đời thường tà ngộ hay làm những chuyện cực đoan, làm xã hội hiểu sai Đại Pháp gây thiệt hại cho Đại Pháp, những người không bao giờ chiểu theo Pháp mà hành xử, mặc dù nhiều học viên đã góp ý nhiều nhưng vẫn khăng khăng làm theo cách nghĩ của họ. Một số người khác là những người chủ ý thức không thanh tỉnh bị tà ác hay tín tức ngoại lai khống chế điều khiển làm cho họ có những hành vi không theo Chân Thiện Nhẫn thì tại thời điểm này họ cũng biểu hiện ra như vậy, vùng lên làm những gì họ quen làm trước đây và cũng bị những lưỡi cưa cắt đứt.

Một lúc sau không gian yên ắng, không còn tiếng kiếm cưa nữa, cửa bên đều mở toang ra một vùng đất mới, mọi người bắt đầu dậy khỏi giường và đi sang phía cửa bên kia. Một số người tâm sợ hãi lớn quá nên đứng dậy vẫn còn run rẩy, không vững nên phải vịn vào lưng những học viên khác mới đi được. Đa số học viên là sang được cửa bên kia, chỉ có một số ít những dạng đội lốt học viên để làm những chuyện phá hoại thì đều bị kiếm cưa chém chết hết.

Tôi đang quay lưng định nhẩy xuống giường thi một kẻ gầy, da trăng trắng đi qua cố tình giẫm đạp lên tay tôi. Tôi nhắc anh ta đi đứng cẩn thận hơn, tránh giẫm lên tay người khác. Lập tức một kẻ to béo phục phịch, mặt tròn to như quả dưa hấu, da xám đen vừa chạy đến chặn đầu tôi vừa gây gổ nói: “à, mày không biết đấy là đại ca tao à, dám cãi đại ca tao à?” Tên gầy trắng kia cũng chạy tới đằng sau chốt hậu, kẹp ngay tôi vào giữa. Tôi không nói gì, cứ nhẫn xem chúng nó định làm gì. Nhưng chờ không thấy chúng lên tiếng, khi nhìn lại thì hai tên này đã bị hai mũi kiếm cưa không biết từ đâu đâm chết mà cũng không có tiếng động. Tôi khẽ đẩy xác hai tên này rồi đi ra với mọi người. Tôi ngộ ra, những kẻ này dù tuân thủ quy chuẩn không bị kiếm cưa chém chết lúc trước, nhưng khi thoát qua thì bản tính xấu lại xuất hiện và không kiềm chế mà hành xử như xưa nên bị kiếm cưa giết chết vì thực chất chúng không thực sự thay đổi tâm tính, không thực sự thay đổi thành người tốt.

Tôi theo với mọi người và hợp với nhóm 6-7 học viên cũng nhau ngồi bàn cùng phối hợp thực hiện một dự án giảng thanh chân tượng mới. Mọi người đều giới thiệu về mình. Một học viên giới thiệu tên là A từng là diễn viên. Đến lượt mình tôi cũng giới thiệu tôi tên là Q. (là tên thật của tôi), từ đâu đến, tu luyện bao lâu rồi, v.v. Tôi đang nói phương án xây dựng hạng mục giảng thanh chân tượng sao cho phù hợp với tình hình mới và đặc điểm địa phương làm sao để người dân hiểu được những điều tốt đẹp của Đại Pháp nhanh nhất, tránh mắc những hiểu nhầm …. thì chuông điện thoại báo thức đã đến giờ dậy luyện công. Tôi tỉnh dậy và thấy người mình nóng rực rất khỏe, mặc dù trời khá lạnh, đầu óc mạnh mẽ và tỉnh táo hơn không có vẻ ngái ngủ như mọi ngày, tôi thường dậy rất sớm. Suy nghĩ lại thì thấy không phải là mộng mà là cảnh tượng tôi đã ở không gian khác, vì rõ ràng tôi trong đó còn nói chuyện và giới thiệu tên thật của mình nên tôi rất nhớ, điều mà không phải lúc nào cũng vậy.
Trong bài Giảng Pháp tại Pháp hội miền Tây Mỹ quốc 2015 Sư Phụ giảng:
Hiện nay [với ai] vẫn còn lý trí không thanh [tỉnh], và hôm nay chư vị thật sự minh bạch ra, chư vị chạy tới, đuổi theo, thật sự làm được tốt, thì có thể đi về viên mãn, nhưng cũng không theo kịp [những ai] phía trước nữa đâu. Tu luyện là có cảnh giới. Sư phụ sốt ruột trong tâm, càng tới lúc đó Sư phụ càng thấy gấp. Thời mà tà ác hung hăng, điên cuồng, Sư phụ cũng sốt ruột trong tâm, e rằng chư vị rớt xuống. Về sau phát hiện vô luận tà ác nhiều bao nhiêu, đệ tử Đại Pháp đều trụ lại được, Sư phụ trong lòng quả thực rất an tâm. Cuộc bức hại này trước khi sắp kết thúc, trong tâm Sư phụ lại sốt sắng hơn. Chúng ta có những người chính là không thanh tỉnh như thế, lẫn theo vào đội ngũ đệ tử Đại Pháp, thì làm sao đây?

Nhớ những điều Sư Phụ giảng và suy nghĩ về giấc mơ này, tôi có thể ngộ cá nhân là: Sư Phụ vĩ đại truyền Đại Pháp độ nhân cứu người. Ngài từ bi liên tục kéo dai thời gian và cấp cơ hội cho chúng sinh đạt tiêu chuẩn được cứu sang vũ trụ mới, kể cả những kẻ đã làm những việc phá hoại trong học viên. Yêu cầu cũng dễ vượt qua: chỉ cần biết Pháp Luân Đại Pháp là tốt, Chân Thiện Nhẫn là tốt, và đã thật sự biết là tốt thì phải thực tâm làm người tốt và hành xử theo Chân Thiện Nhẫn là đã được cứu sang vũ trụ mới rồi. Một số người đội lốt học viên, không thực tu và làm những việc phá hoại, hoặc những kẻ không thanh tỉnh bị tà ác hoặc tín tức ngoại lai khống chế không làm chủ được bản thân thì khi đến thời điểm quyết định sẽ vẫn hành xử không phù hợp và sẽ bị những lưỡi kiếm cưa chém chết, đó là do tự họ làm ra, họ không thể qua được cửa ải đó. Còn có dạng người mà không thực tâm thay đổi thì cho dù qua được rồi nhưng tính xấu không bỏ, khi những tính xấu lại biểu hiện ra như cũ thì cũng bị chém chết như 2 kẻ nói sau cùng.
Cơ hội đắc cứu vẫn còn cho những người này nếu họ kịp thay đổi cho đến trước thời điểm quyết định đó. Hãy trân quý cơ duyên.

Thứ Tư, ngày 17 tháng 2 năm 2016

Ghi nhớ sứ mệnh- Quên đi viên mãn


Bài viết của Đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc Đại lục
[MINH HUỆ 22-1-2016] Phật gia cho rằng, mỗi người tới nhân gian là đều mang theo sứ mệnh mà tới. Thác sinh thành con người tới nhân gian có thể là để lưu lại một đoạn văn hay, cũng có thể là khai mở một vùng biên cương lãnh thổ, hoặc là phò tá một vị quân vương, hoặc kế thừa một kỹ năng nào đó. Nhưng đáng tiếc là đa số con người đều mê trong cõi trần thế, coi danh, lợi lộc là lý tưởng mà quên mất bản nguyện của mình. Đương nhiên, cũng có người minh bạch, khắc ghi nguyện xưa, từ nhỏ đã lập chí quyết tâm phấn đấu, cả một đời tế thế độ nhân.
Có truyền thuyết rằng Phạm Trọng Yêm thuở nhỏ gặp một vị tiên sinh xem mệnh, ông bèn hỏi: “Ông thử xem xem sau này cháu có thể làm tể tướng không?” Vị tiên sinh xem mệnh nói: “Tuổi thì nhỏ, mà khẩu khí của cháu quả là lớn đó!” Phạm Trọng Yêm có đôi chút ngại ngùng, lại hỏi: “Vậy ông xem giúp cháu, xem cháu có thể làm đại phu được không?” Vị tiên sinh rất hiếu kỳ về chí hướng của cậu bé này, một bên là tể tướng đại phú đại quý, một bên là đại phu nhỏ bé vất vả. Phạm Trọng Yêm đáp rằng: “Chỉ có tể tướng hiền lương với lương y là có thể cứu người. Nếu làm tể tướng sẽ có thể cứu người trong thiên hạ, nếu không được làm tể tướng mà làm đại phu, thì có thể cứu được bao nhiêu người thì cứu bấy nhiêu người.” Vị tiên sinh xem mệnh cảm động mà rằng: “Cháu có một trái tim muốn cứu người, là trái tim của một tể tướng chân chính, tương lai cháu nhất định sẽ trở thành tể tướng.” Sau này Phạm Trọng Yêm quả nhiên làm tể tướng, ông luôn lo nghĩ về chúng sinh mà viết ra câu danh ngôn: “Tiên thiên hạ chi ưu nhi ưu” (Lo trước nỗi lo của thiên hạ).
Phạm Trọng Yêm là một người thường, sứ mệnh tiên thiên của ông có thể là phò tá quân vương, tạo phúc một phương. Suốt cả cuộc đời mình ông luôn khắc ghi sứ mệnh, dũng cảm gánh vác, thực thi trách nhiệm, cứu người là mục đích làm tể tướng của ông, làm tể tướng không phải là điều ông truy cầu. Chúng ta là người tu luyện, sứ mệnh của đệ tử Đại Pháp chúng ta chính là trợ Sư Chính Pháp, cứu độ thế nhân.
Sư phụ giảng:
“Giảng chân tướng, cứu chúng sinh, đó chính là điều chư vị cần làm, trừ đó ra thì không có điều chư vị cần làm, trên thế gian này không có điều chư vị cần làm.” (Giảng Pháp tại Pháp hội New York 2015)
Sư phụ cũng giảng:
“Suốt ngày chỉ muốn thành Phật, đó chính là chấp trước mạnh mẽ. Tâm này không bỏ đi thì vĩnh viễn không được, vì thế tu luyện chính là bỏ đi tâm con người.”(Giảng Pháp tại Pháp hội Sydney [1996])
Không khó để chúng ta có thể hiểu được rằng mục đích tu luyện của chúng ta là cứu người trong Chính Pháp, hơn nữa viên mãn hoàn toàn không phải điều chúng ta truy cầu.
Vậy thì mối quan hệ giữa sứ mệnh cứu người và tu luyện viên mãn là gì? Chúng tôi cho rằng chúng ta phải dùng tiêu chuẩn của bậc Giác giả viên mãn mà yêu cầu bản thân, cũng chính là dùng tâm thái, cảnh giới, hành vi của Thần để yêu cầu bản thân, thì mới có thể đạt được hiệu quả cứu người. Sứ mệnh trợ Sư là điều mà người tu luyện hàng ngày đều cần ghi nhớ và thực hiện.
Kỳ thực, lịch sử của nhân loại sớm đã đang diễn văn hóa chính thống xả bỏ bản thân làm lợi cho người khác, xả bỏ bản thân vì người khác. Con đường giải thoát mà Thích Ca Mâu Ni tìm ra cho chúng sinh là xả bỏ vương vị mà xuất gia; Huyền Trang đi Tây Thiên lấy kinh là vì chúng sinh tại miền Đông thổ có thể đắc được ý nghĩa chân chính của Phật Pháp. Họ xả thân cầu Pháp, phát nguyện phổ độ chúng sinh hoàn toàn không phải vì viên mãn của bản thân, mà là vì người khác. Chỉ mong giải thoát bản thân thì hẹp hòi quá, tự ngã quá, không phải là chí hướng và mục tiêu của người tu luyện Đại Pháp.
Sư phụ giảng:
“Tôi nói rằng các nhân vật anh hùng mẫu mực ấy, họ dù sao vẫn là nhân vật anh hùng mẫu mực trong người thường thôi. Chúng tôi yêu cầu chư vị hoàn toàn là một người siêu thường, hoàn toàn buông bỏ những lợi ích cá nhân, hoàn toàn vì người khác. Những vị Đại Giác Giả kia họ là vì điều gì? Họ hoàn toàn là vì người khác. Cho nên nói, chúng ta yêu cầu người tu luyện cũng rất cao, và học viên đề cao lên cũng rất nhanh.” (Giảng Pháp cho các phụ đạo viên Pháp Luân Đại Pháp Trường Xuân [1994])
Khi còn trẻ Phạm Trọng Yêm đi học là mang theo trách nhiệm tu thân, tề gia, trị quốc mà cầu học. Ý chí của ông cao xa, cho nên mới có thể lĩnh ngộ được ý nghĩa chân chính của Nhân, Nghĩa trong Nho gia, mới có thể được nhiều người giúp đỡ, từng bước thăng cao. Thử nghĩ xem, nếu một người mà đầu óc chỉ mong cầu lợi, trục lợi cá nhân, thì dù không ăn không ngủ, thông đọc kinh thư, thì người như vậy cũng rất khó thấy được yếu nghĩa của kinh thư, không thể được Thần linh gia trì. Chúng ta cũng vậy, chỉ khi tâm luôn hoài niệm chúng sinh, chí nằm ở chỗ cứu người và hoàn thành sứ mệnh, thì Sư phụ mới để chúng ta nhìn thấy được nội hàm trong Pháp, chúng ta mới có thể được Sư phụ bảo hộ.
Có đồng tu học Pháp vì muốn viên mãn, có đồng tu giảng một chút chân tướng là vì sợ nếu không giảng chân tướng thì không thể viên mãn, có đồng tu nói: Không khởi tố Giang Trạch Dân thì không thể viên mãn. Những quan niệm và hành vi này đã phản ánh rằng, chúng ta thử đào sâu gốc rễ mà xem, đều là xoay quanh tư tâm, nhưng bậc Giác giả lại là vô tư. Những đồng tu làm như vậy lại trái ngược hoàn toàn, càng bước càng rời xa viên mãn. Cho nên hãy thuần tịnh lại tâm của chúng ta, ghi nhớ sứ mệnh, cứu thêm nhiều người, đây mới là điều quan trọng nhất.

Đăng ngày 17-02-2016; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.

Thứ Hai, ngày 15 tháng 2 năm 2016

Những gì mà Sơn Sơn thấy ở không gian khác


[Minh Huệ] Hiện nay khi phát chính niệm, tôi thấy rằng ma còn lại rất ít. Trước đây trên bề mặt địa cầu có một tấm chắn đậy lại — sao cho các sinh mệnh bên ngoài không vào được, sinh mệnh bên trong không thoát ra được — hiện nay tấm chắn đó không còn nữa. Không gian bên trên (tức là ngoài tam giới) đã được triệt để thanh lý và làm tịnh, không còn ma nữa. Chúng ma còn lại đều không ở phần bên ngoài, mà là bên trong trường không gian của bản thân các đệ tử Đại Pháp.
Chúng ma này có rất nhiều hình tượng khác nhau. Có nhiều dạng hình giống như ác ma, quỷ quái hay yêu tinh trong các phim hoạt hoạ, trông rất xấu xí. Một số ma không có hình trạng, chúng muốn biến thành gì liền hoá thành nấy. Bây giờ chúng không còn nhiều và điên cuồng như trước đây nữa. Phần lớn đang rất sợ chết, đang ẩn núp, không còn làm gì nữa, bởi vì chúng biết rằng có làm gì cũng vô dụng. Nhưng có một số ma không sợ chết, chúng biết rõ rằng sẽ phải chết, có liều đấu nữa cũng vô dụng; nhưng chúng không cam lòng, nên vẫn muốn làm điều xấu. Có một số thường hay nhằm vào chỗ chấp trước của các đệ tử Đại Pháp để làm việc xấu.
Khi đệ tử Đại Pháp phát chính niệm, hễ “lập chưởng” thì chúng ma kia sợ lắm lắm, run sợ mất mật. Nhưng nếu ở năm phút trước khi phát chính niệm mà tư tưởng chưa được chính, không tập trung, không ngưng thần (tẩu thần), thanh lý chưa tốt, thì vào lúc phát chính niệm tíếp đó công sẽ không được lớn mạnh, không đạt hết tác dụng trừ ma. Nếu trong năm phú đó mà làm thật tốt, thì trong thời kế tiếp công sẽ rất lớn mạnh. Có một lần tôi không thực hiện tốt vào lúc năm phút trước khi phát chính niệm, thì lập chưởng rồi tôi thấy rằng công không thể động đến được ma, bởi vì chúng chạy nhanh hơn công của tôi. Nếu năm phút ấy tôi thanh lý thật tốt, thì công của tôi đã có thể tiêu diệt lũ ma ấy rồi.
Hiện nay giai đoạn thời gian tu luyện Chính Pháp đã không còn thuộc về cựu vũ trụ nữa. Cựu vũ trụ, về cơ bản, đã không còn tồn tại nữa, bởi vì thời gian mà cựu thế lực an bài đã qua rồi. Thời gian hiện nay là do Sư phụ từ bi sáng tạo ra, là để các đệ tử chúng ta tu luyện. Thời gian hiện nay đã nhanh lên rất nhiều. Hễ lơ đễnh không chú ý là qua mất. Có những lúc tôi không để ý, thời gian qua đi thì sau nhìn lại liền cảm thấy rất hối tiếc trong lòng.
Rất nhiều thế giới của các đệ tử Đại Pháp nào chưa thực thi được tốt là ‘khô táo không khoáng’ (khô cằn trống trải), chỉ có núi và nước. Khi Sư phụ cấp cho họ thời gian tu luyện để bù đắp thì đã có thay đổi.
Hiện nay nếu đệ tử Đại Pháp nào nhìn thấy một thứ bất hảo nào đó, thì trường năng lượng màu trắng của họ sẽ biến thành giống với thứ bất hảo mà họ nhìn thấy.
Đệ tử Đại Pháp nào nếu phát chính niệm không nghiêm túc lắm, hoặc vào lúc mà mọi người thống nhất cùng phát chính niệm mà họ không phát chính niệm, thì trong thế giới của họ những hoa cỏ cây cối và các sinh mệnh sẽ bị chết. Mãi cho đến khi họ thật sự phát chính niệm trở lại, thì hoa cỏ cây cối mới có thể sinh sôi trở lại, các sinh mệnh mới có thể sống lại.
Bài do tiểu đệ tử Sơn Sơn (Shanshan) thuật lại, một ký giả ở Minh Huệ www.minghui.org ghi lại và chỉnh lý
15-12-2003
* * * * *
Bản tiếng Hán: http://www.minghui.org/mh/articles/2003/12/16/62669.html
Bản tiếng Anh: http://en.minghui.org/html/articles/2003/12/30/43624.html.
Dịch và đăng ngày 2-1-2003; bản dịch có thể được chỉnh sửa trong tương lai để sát hơn với nguyên tác.