Thứ Ba, 20 tháng 6, 2017

[Kỷ niệm Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới] Một sinh viên học lực kém đắc được trí huệ sau khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp


Bài viết của Thái Liên, một học viên Pháp Luân Đại Pháp ở Đường Sơn, tỉnh Hà Bắc
[MINH HUỆ 10-5-2017] Khi chồng tôi kể cho các đồng nghiệp của chúng tôi biết việc con trai chúng tôi đang nộp hồ sơ học cao học, họ nghĩ đó là một lời nói đùa.
Điều khiến họ ngạc nhiên là con trai tôi đã thi rất tốt trong kỳ Tuyển sinh Cao học Quốc gia, đạt điểm số cao hơn 25 điểm so với điểm trung bình. Cháu cũng vượt qua cuộc phỏng vấn tiếp theo. Các đồng nghiệp của chúng tôi đã tự hỏi làm sao một cậu bé có học lực yếu lại có thể vượt qua được kỳ thi này.
Các đây tám năm, mặc dù chúng tôi đã thuê thầy dạy kèm cho cháu, nhưng điểm số của cháu vẫn thấp dưới mức yêu cầu để vào một trường trung học tốt. Ba năm sau, cháu đã trượt Kỳ thi tuyển sinh Cao đẳng Quốc gia và phải vào học tại một trường Cao đẳng Kỹ thuật tại một thành phố nhỏ.
Trong khi đang học tại đây, con trai tôi đã nghĩ đến việc đi luyện thi đại học. Cháu bị điểm thấp hai môn bắt buộc trong kỳ thi nhập học, là môn Toán và môn tiếng Anh. Cháu chỉ đạt được 20% số điểm môn Toán trong kỳ thi tuyển sinh đại học quốc gia và vài lần trượt môn tiếng Anh cấp 4. Tuy nhiên, cháu rất kiên quyết thử lại một lần nữa.
Trong quá trình chuẩn bị thi, cháu đã nản lỏng vì không thể nắm bắt được các môn học tương ứng. Khi gần đến ngày thi, cháu cảm thấy rằng mình không sẵn sàng để làm bài thi, đặc biệt là môn Toán.
Sức mạnh của Đại Pháp đã giúp nâng cao trí huệ
Thấy cháu tuyệt vọng, tôi đã khuyên cháu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp và nói: “Chỉ có Pháp Luân Đại Pháp mới có thể ban cho con trí huệ. Chỉ có Đại Pháp mới có thể giúp con vượt qua kỳ thi.”
Kể từ khi tôi bắt đầu tu luyện Đại Pháp, con trai tôi đã tiếp nhận các nguyên lý Chân–Thiện–Nhẫn của Đại Pháp, nhưng cháu không tự bắt đầu tu luyện.
Hồi còn học tiểu học, cháu đã sửa lại một câu hỏi có nội dung vu khống Đại Pháp trong bài kiểm tra. Khi học ở trường trung học, cháu đã viết “Chân–Thiện–Nhẫn hảo!” lên một tờ giấy kiểm tra. Lần này, cháu đã tiếp nhận lời khuyên của tôi và bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp.
Trong thời gian nghỉ hè, cháu học ở nhà. Khi cảm thấy mệt mỏi và lo lắng, cháu xem video các bài giảng của Sư phụ, việc đó giúp cháu bình tĩnh lại. Sau khi học Pháp, cháu tập trung và hiểu sâu hơn về các môn mà cháu đang học.
Cháu dần dần không còn để tâm đến tiến độ của người khác nữa, cũng như không còn lo lắng về kỳ thi nữa. Sau khi dự thi, cháu đã vượt hơn hẳn một số sinh viên tốp đầu tới 30 điểm cho môn Toán và môn tiếng Anh, điều này khiến cho các giáo viên dạy kèm và bạn cùng lớp của cháu vô cùng ngạc nhiên. Cháu đã đạt 83% môn Toán và 75% môn tiếng Anh.
Tiếng Anh của cháu cũng tiến bộ. Cháu đã giành được vị trí số 1 trong số các sinh viên được một trường đại học ở tỉnh Hà Bắc nhận vào. Tổng số điểm của cháu cao hơn điểm trung bình của trường tới ̉61 điểm. Cháu đã trải nghiệm được sức mạnh của Đại Pháp qua thành công này!
Một năm sau, cháu quyết định nộp hồ sơ học cao học. So với những năm trước, kỳ thi vào cao học nắm đó có tính cạnh tranh nhất, với chỉ tiêu 500.000 thí sinh trong số hai triệu thí sinh dự thi.
Khi nhận thức của cháu về [nội dung] sách Chuyển Pháp Luân sâu sắc hơn, con trai tôi đã xem danh lợi rất nhẹ. Cháu cũng khoan dung và tốt bụng hơn. Vào phút cuối, cháu mua một bộ video để luyện thi, nhưng không có thời gian xem. Vì thế cháu đã đem tặng cho một thí sinh khác.
Một vài ngày trước kỳ kiểm tra, người bạn cùng lớp này đã chỉ cho con trai tôi một bộ các phương pháp thi rất hữu ích.
Tuy nhiên, con trai tôi đã từ chối và để mọi thứ thuận theo tự nhiên. Cháu nhớ đến lời giảng của Sư phụ:
“…những người tu luyện chúng ta giảng ‘tuỳ kỳ tự nhiên’; cái gì của chư vị thì sẽ không mất, cái gì không của chư vị thì chư vị [dù có] tranh [giành] cũng không được.” (Chuyển Pháp Luân, Bài giảng thứ bảy)
Sư phụ cũng dạy chúng ta:
“…vì học Pháp nội tu [và] chư vị thực thi càng ngày càng tốt, [nên] chư Thần mới cấp cho chư vị trí huệ mà chư vị đáng được có và cấp cho chư vị linh cảm, khiến chư vị trong học tập mà minh bạch ra rất nhiều [điều], khiến chư vị sáng tạo ra những thứ tốt đẹp hơn, khiến chư vị có kỹ thuật cao hơn, khiến chư vị vượt lên.” (Giảng Pháp tại Thành phố Los Angeles)
Kết quả thi vượt xa mong đợi, cháu đạt 185 điểm, trong khi điểm trung bình quốc gia để được nhận là 160 điểm. Đối với cháu, đây quả là một kỳ tích!
Cháu nói: “Đây là Sư phụ ban cho con. Con không thể tự đạt được điều này!”
Cháu có một buổi phỏng vấn tại một trường đại học phía Nam Trung Quốc. Cháu đã liên tục niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo. Chân–Thiện–Nhẫn hảo” và cảm thấy rất thoải mái.
Trên đường về nhà, cháu biết tin mình đã được nhận vào trường đại học này.
Cháu nhắn cho tôi như sau: “Xin hãy gửi lời cảm ơn của con đến Sư phụ. Con sẽ bày tỏ lòng biết ơn của mình khi con về đến nhà!”

Bản tiếng Hán: http://www.minghui.org/mh/articles/2017/5/10/346780.html
Bản tiếng Anh: http://en.minghui.org/html/articles/2017/5/15/163847.html
Đăng ngày 26-5-2017; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.
Tôi trong “Phong Thần diễn nghĩa” và là đồ đệ Đại Pháp hôm nay


Tác giả: Đệ tử Đại Pháp tại Hàm Đan, tỉnh Hà Bắc, Trung Quốc kể lại.
[ChanhKien.org] Gần đây trên mạng có nhiều bài viết về câu chuyện “Phong Thần diễn nghĩa”, trong đó khá nhiều bài đề cập đến tình tiết lời thề ứng nghiệm của Ân Giao. Một số người cho rằng đó chỉ là một câu chuyện sáng tác, nhưng tôi muốn nói với mọi người rằng Phong Thần diễn nghĩa là một câu chuyện có thực.
Tôi năm nay 76 tuổi, năm 11 tuổi bắt đầu theo sư phụ Đạo gia tu đạo tại gia. Sư phụ đầu tiên của tôi là người hàng xóm nhà tôi. Trong xã hội người thường, ông chỉ là một người thu nhặt phế liệu, thế nhưng ông lại có thần thông phi phàm. Khi ông tu thành sắp ra đi, ông nói với tôi: “Ta không chờ đợi được tới lúc Đại Pháp độ nhân. Tương lai con có thể chờ được Đại Pháp, vợ của con sẽ đắc Pháp trước rồi mới truyền cho con. Nhiều năm qua ta vẫn chờ đợi Đại Pháp tới độ nhân”.
Mùa hè năm 1996, nhà hàng xóm của chúng tôi phát băng hình Sư phụ giảng Pháp tại Tế Nam, vợ tôi hàng ngày sang đó xem băng hình giảng Pháp của Sư phụ, cũng đã mấy lần gọi tôi đi xem, nhưng vừa nghe nói là luyện khí công tôi đã không muốn đi. Cuối cùng, sau mấy ngày vợ tôi kiên trì thuyết phục, tôi cũng định bụng sang nhà hàng xóm xem cho vui.
Buổi tối, vừa vào tới sân nhà hàng xóm, thấy trên TV đang phát băng hình Sư phụ giảng Pháp tại Tế Nam, tôi vừa nhìn thấy Sư phụ thì đột nhiên nhớ ra, đây chính là người mà nhiều năm trước tối nào cũng giảng Pháp trong đầu tôi, hóa ra Sư phụ đã quản tôi từ bao nhiêu năm trước rồi, đột nhiên tôi hiểu ra đây chính là Phật Pháp mà tôi muốn tìm. Từ đó tôi bắt đầu nghiêm túc tu luyện.
Thời trẻ khi tu Đạo, tôi đã làm sai một việc lớn nên sư phụ Đạo gia của tôi cũng bị đánh hạ xuống từ một không gian trong tam giới, ông tìm tôi nói: “Vì con làm sai việc này nên sư phụ là ta cũng bị liên lụy mà bị đánh hạ xuống”. Giờ đây nhờ tôi tu luyện Đại Pháp nên các chúng sinh của pháp môn kia cũng vì thế mà kết duyên với Đại Pháp, đều đồng hóa với Đại Pháp, cảnh giới sinh mệnh đã được thăng hoa.
Khi tu Đạo, nguyên thần tôi vốn dĩ có thể rời khỏi thân thể tự do đi lại ở các không gian trong tam giới, cũng có thể câu thông với một số sinh mệnh cao tầng ở các không gian khác.
Vừa bước vào tu luyện Đại Pháp không lâu, tôi liền nhìn thấy hai người dáng vẻ giống hệt tôi bước xuống từ ngai vàng cung điện, mời tôi lên ngồi ở vị trí chính. Hai người họ cùng bái chào và nói với tôi: “Bây giờ ngài làm chủ”. Tôi biết đây là hai phó nguyên thần của tôi, tu luyện trước đây đều là tu luyện phó nguyên thần, để cho họ tăng công, phó nguyên thần tu xong rời đi còn chủ nguyên thần vẫn phải nhập lục đạo luân hồi. Pháp Luân Đại Pháp chính là lần đầu tiên từ khi khai thiên tịch địa để cho chủ nguyên thần đắc công. Con xin cảm tạ Sư tôn vĩ đại, Phật ân hạo đãng!
Sau khi tu luyện không lâu, Sư phụ liền khai mở ký ức cho tôi, giúp tôi thấy được đời đời kiếp kiếp luân hồi và lời thệ ước của tôi với Sư phụ trước khi hạ thế.
Tôi đã từng là một vị Pháp Vương trong một thế giới trên thiên thượng. Khi Sư phụ hạ xuống tới tầng đó, tôi đã ký thệ ước với Sư phụ rằng sẽ tới thế gian đồng hóa với Đại Pháp, làm đệ tử Đại Pháp. Khi sắp tới thế gian, tôi cùng với một vị Thủy Vương trong thế giới của tôi hạ thế đắc Pháp (đời này chính là vợ tôi), còn có một tiên nữ bên cạnh tôi cũng hạ thế (đời này là con gái nuôi của tôi).
Tôi đã từng chuyển sinh làm một cây đại thụ, Sư phụ cũng cho tôi trải nghiệm cảm giác làm cây, khi bị người ta đá vào cây cũng cảm thấy đau, khi bị người ta quệt nước mũi vào cây cũng cảm thấy bẩn, có điều toàn thân không thể cử động, không thể nói được.
Có một lần, Sư phụ cho tôi thấy được một kiếp khác của mình.
3000 năm trước vào triều đại nhà Thương, tôi chuyển sinh thành Ân Giao, con cả của Ân Trụ Vương. Do tự mình làm trái thệ ước với sư phụ Quảng Thành Tử mà phải nhận hình phạt ‘cày đầu’ (chôn người xuống đất rồi cho trâu kéo cày qua đầu). Lần đó Sư phụ lại cho tôi trải nghiệm hình phạt ‘cày đầu’. Pháp thân Sư phụ mang tôi tới một bãi đất trống trước một ngọn núi lớn, lúc này một vị Thần Tiên dịch chuyển hai ngọn núi lớn, nhét tôi vào giữa hai ngọn núi, chỉ thò đầu ra ngoài, một người mang cày đến cày qua đầu của tôi ba lần, tôi cảm thấy đầu rơi ra ba lần. (Bởi vì Ân Giao có ba đầu sáu tay), lúc đó trong tâm tôi thống khổ không thể tả được. Cho tôi cảm nhận xong rồi, Sư phụ mới nói với tôi rằng tôi chính là Ân Giao trong Phong Thần diễn nghĩa.
Sau khi từ không gian khác trở về, tôi mở cuốn sách Phong Thần diễn nghĩa ra xem lại một chút phần này, Ân Giao sau khi chết được phong làm Thần Thái Tuế Trực Niên Tuế Quân. Tuy nhiên, trong sách Phong Thần diễn nghĩa không nói về chi tiết 3 lần ‘cày đầu’.
Một lần, Pháp thân Sư phụ mang tôi tới phía dưới một tòa thành cổ, tôi nhìn thấy một người đứng trên mặt thành, phía dưới người đông nghịt đếm không xuể, bọn họ đang cầm cung tên hướng lên người kia mà bắn, toàn thân người này bị cắm đầy tên, tôi thực sự không dám nhìn nữa, tôi chạy lên thành lầu hỏi người này: “Ngươi có bản sự lớn như vậy sao ngươi không thể trốn đi?”. Lúc đó người này quay đầu nhìn tôi nói: “Con nhìn xem ta là ai?”. Tôi nhìn kỹ hóa ra là Sư phụ, tôi lập tức khóc òa. Sư phụ nói: “Ta không thể trốn đi được, ta đang thay các con trả nợ đó!”. Hóa ra Sư phụ đã từng gánh tội thay cho chúng ta!
Một lần tôi quét dọn vệ sinh ở nhà. Khi tôi định quét bụi đất vào cái gầu hốt rác, đất liền nói chuyện với tôi: “Ngài đừng quét tôi đi, tôi muốn ở trong cái nhà này”. Tôi nói: “Ngươi là đất, không quét ngươi đi thì ta để đâu?”. Đất nói: “Ngài cho tôi vào cái chậu hoa, cái nhà này tốt, tôi không đi đâu”. Trong nhà của đệ tử Đại Pháp thường phát băng giảng Pháp của Sư phụ, khắp nơi đều là Pháp Luân, ngay cả đất cũng không muốn rời xa nhà của đệ tử Đại Pháp.
Tôi và vợ thường ra ngoài phát tài liệu chân tướng, có một lần một vị đồng tu thường hay liên lạc với tôi nói: “Bây giờ có chút khẩn cấp, ông hãy lập tức đem tài liệu trong nhà xử lý đi”. Lúc đó tôi nổi tâm sợ hãi, liền đem hai tờ tài liệu chân tướng còn lại trong nhà đốt đi. Buổi tối hôm đó, trong mộng có hai người mặc y phục màu trắng tới tìm tôi nói rằng tôi đã giết hai người, giờ họ tới tìm tôi tính sổ. Tôi nghĩ lại hóa ra là hai tờ tài liệu chân tướng, họ cũng là Thần, họ còn chưa hoàn thành sứ mệnh của họ mà tôi đã đốt họ đi. Sau đó Pháp thân Sư phụ an bài vị trí cho hai vị Thần đó, hai vị Thần đó mới chịu rời đi. Tài liệu chân tướng không thể tùy tiện tiêu hủy.
Một lần ngồi đả tọa, tôi thấy mình ngồi ở vị trí rất cao trên bầu trời, lúc này tôi nhìn thấy trên mặt đất có hai người thường đang hô: “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo!”. Tôi nhìn thấy Pháp thân của Sư phụ dùng tay nắm lấy hai người nâng lên trời cao, hai người thường đó tức khắc được cứu.
Thoái xuất khỏi các tổ chức tà đảng Trung Cộng là chuyện liên quan đến sinh tử vĩnh viễn của sinh mệnh. Chúng ta không muốn nhìn thấy sinh mệnh nào gặp kiếp nạn vì bị Trung Cộng lừa dối. Mong rằng thế nhân có thể coi câu chuyện lời thề ứng nghiệm của Ân Giao trong Phong Thần diễn nghĩa là bài học cảnh tỉnh. Hãy thoái xuất khỏi đảng, đoàn, đội, thoát khỏi vận rủi.
Dịch từ: http://www.zhengjian.org/node/155978
http://chanhkien.org/2017/06/toi-trong-phong-than-dien-nghia-va-la-do-de-dai-phap-hom-nay.html
Chú giải của người dịch:
Trong “Phong Thần diễn nghĩa” có kể về vị hoàng tử là Ân Giao, khi còn nhỏ bởi Trụ Vương hoang dâm vô đạo, nghe lời gièm pha của Đát Kỷ mà giết vợ hại con, bị Trụ Vương đẩy vào tuyệt lộ, trong lúc nguy nan đã được vị tiên nhân Quảng Thành Tử ứng cứu. Quảng Thành Tử nhận Ân Giao làm đồ đệ, nuôi nấng thành người, còn truyền dạy đạo thuật để khi ứng thiên thời sẽ phò Chu phạt Trụ, thay mẹ báo thù. Tuy nhiên, sau khi Ân Giao xuống núi lại nghe lời dẫn dụ của Thân Công Báo; chẳng những không tuân theo sứ mệnh mà trái lại còn phò Trụ đánh Chu. Trước khi xuống núi, Ân Giao đã thề với Quảng Thành Tử, sư phụ của mình rằng: “Nếu trái mệnh thầy, nguyện chịu chết dưới lưỡi cày”. Kết quả là Ân Giao bị mấy vị đại tiên kẹp trong khe núi, chết dưới lưỡi cày. Kết cục của Ân Giao ứng nghiệm với lời thề mà ông thốt ra.
Chúng ta phải suy nghĩ như sinh mệnh cao tầng


Tác giả: Một đệ tử Đại Pháp ở Hungary
[ChanhKien.org]
Thưa Sư phụ tôn kính,
Con xin cảm tạ ơn cứu độ và tiền duyên mà Ngài đã an bài cho con.
Chào các bạn đồng tu,
Tôi xin cám ơn các đồng tu đã giúp đỡ tôi đề cao tâm tính trong tu luyện. Tôi đã được trải nghiệm nhiều điều thần kỳ kể từ khi bắt đầu đắc Pháp. Trong nhiều năm qua, tôi có nhiều cơ hội vứt bỏ chấp trước của mình vào sự ổn định tài chính. Tôi ngộ ra rằng nếu tôi không có đủ điều kiện vật chất để đến dự Pháp hội, thì một điều kỳ diệu sẽ luôn xảy ra và các khoản chi phí đều được thu xếp ổn thỏa. Đó là kết quả có được từ chính niệm của người tu luyện.
Vứt bỏ tâm lo lắng
Từ trước tới nay tôi luôn gặp khó khăn khi vứt bỏ tâm lo lắng, vẫn luôn có một chút nghi ngại còn đọng lại trong lòng tôi, bởi vì tôi không thể nhìn thấy rõ ràng mọi thứ được thu xếp như thế nào. Sau một thời gian, loại nghi tâm ấy trở thành gánh nặng không thể không buông, do đó tôi quyết định không quan tâm đến quá trình sự việc và giải phóng tư tưởng không cần phải lo nghĩ nữa. Ví dụ như, tôi không quá để tâm đến việc liệu sẽ có chi phí phát sinh hay không, bởi vì nếu tôi không có chấp trước lo lắng, thì vấn đề ấy sẽ không thể kiếm soát tôi được nữa; nó sẽ không còn tồn tại. Bất kể chúng ta có nhìn thấy toàn bộ quá trình ngay từ đầu hay không, có nhìn thấy từng sự việc diễn biến như thế nào hay không, điều trọng yếu nhất vẫn là tín Sư tín Pháp. Nếu tôi buông bỏ mọi chấp trước, thì nó sẽ không còn khống chế và cản trở tôi được nữa, bởi vì cái vật chất kia không còn tồn tại. Mỗi thời khắc mà chúng ta vứt bỏ quan niệm người thường chính là những giây phút chúng ta đạt được sự tự do tự tại. Tôi thật may mắn vì tôi có thể tín Sư tín Pháp một cách vô điều kiện, không chút nghi ngờ. Nếu tôi có quyết tâm và chính niệm mạnh mẽ, và mang mục đích tốt, thì tôi luôn đến được sự kiện mà mình muốn, bởi vì quyết tâm của tôi dựa trên nền tảng chính niệm mạnh mẽ.
Quan niệm luôn gây ra phiền phức, hãy vứt bỏ nó đi
Nếu tôi đụng phải mâu thuẫn kích động đến một nhân tâm nào đó, nó sẽ khiến tâm tôi trĩu nặng. Tôi sẽ đánh mất sự tĩnh lặng nội tại và trở nên mất lý trí. Một quan niệm còn có thể tự độc thoại trong đầu tôi. Việc này xảy ra mỗi khi có ai đó đụng chạm đến quan niệm ấy, và nó liền lên tiếng tự bao biện cho bản thân. Vì tôi biết nó không phải là bản ngã chân thực của mình, nên hễ tóm được nó, tôi liền vứt bỏ nó ngay lập tức. Bản ngã của tôi sẽ không bao giờ tự độc thoại như thế, do đó tôi dễ dàng nhận ra đây là một nhân tâm và cố gắng tống khứ nó đi càng sớm càng tốt. Ngay tại thời khắc đó, tôi phải cân nhắc từ ngữ cẩn thận để tránh làm tổn thương người khác. Chỉ cần có chính niệm mạnh mẽ, bất kỳ nhân tâm nào cũng có thể bị tống khứ. Mỗi khi gặp chuyện phiền phức và không thể án chiếu bản thân theo Chân-Thiện-Nhẫn, tôi đều rất căng thẳng và áp lực, lúc đó tôi luôn cố gắng vứt bỏ quan niệm chấp trước ấy ngay khi nó vừa xuất hiện, tâm tính của tôi cũng đồng thời được đề cao lên.
Không quan trọng chấp trước ấy tên gì
Tôi đã tiết kiệm được rất nhiều thời gian khi quyết định không cần tìm ra tên cụ thể của từng loại chấp trước, nhờ đó tôi tốn rất ít thời gian mỗi khi hướng nội và có thể tống khứ nhân tâm ấy ngay khi nó nổi lên. Không quan trọng chấp trước ấy tên gì, mà vứt bỏ nó mới là điều trọng yếu. Ngay khi tôi cảm nhận bản thân đang không ở trong Pháp, tâm tôi rất khó chịu và quan niệm cũ lại tràn về. Tôi nhận ra ngay đó là chấp trước và liền tống khứ nó đi mà không cần biết nó tên gì. Bằng cách này, tôi đề cao tâm tính nhanh hơn nhiều. Nếu tôi không có cơ hội để hướng nội và vứt bỏ chấp trước ngay lúc ấy, sau đó không lâu tôi sẽ cố gắng mường tượng lại toàn bộ sự việc và tiêu trừ nhân tâm có liên quan đến tình huống đó. Chỉ cần tôi có chính niệm mạnh mẽ, Sư phụ sẽ giúp tôi giải quyết những quan niệm ấy, và sau một thời gian ngắn tôi có thể cảm nhận được sự từ bi của Sư phụ và sự cải biến trên thân thể.
Tôi có thể nhận ra sự cải biến trên thân thể mỗi khi tôi đề cao tâm tính và tiến bộ trong tu luyện. Nhờ đó trong cuộc sống hàng ngày, tôi tràn trề năng lượng và có thể làm việc không biết mệt mỏi. Cơ thể tôi cũng lấy lại được sự cường tráng, giúp tôi làm việc nhanh hơn. Qua đó tôi thấy rằng trên con đường tu luyện, chúng ta chỉ cần bỏ trạng thái người thường lại đằng sau, cả về thể chất lẫn tinh thần. Tôi đã gần 70 tuổi, nhưng cảm thấy mình không quá 30. Tôi có thể chạy và cơ thể tôi luôn cảm thấy trẻ trung và thanh thoát. Tôi không gặp bất kỳ trở ngại nào [về tuổi tác].
Tất nhiên để học cách sống không lo âu cần phải có một quá trình. Tôi nhận ra cuộc sống bỗng trở nên dễ dàng hơi nhiều khi không có những tư tưởng xấu, chúng chính là những thứ gây trở ngại cho tôi, và khiến mọi thứ khó khăn đối với tôi. Ngoài ra, cả không gian lẫn thời gian của tôi đều được kéo dài ra, bởi vì tôi không còn chấp trước vào chúng nữa.
Tốt xấu xuất tự một niệm
Một đêm nọ, em trai tôi ghé qua nhà tôi vì cậu ấy gửi các con ở đây. Thấy cậu ấy say mèm, tôi chỉ nói có vài câu nhưng tâm trách móc đã nổi lên theo những lời ấy, nó khiến em trai tôi cảm thấy khó chịu cộng với men rượu sẵn có trong người, cậu ta đã đập vỡ màn hình của tôi. Vì tôi không có tiền tiết kiệm, tôi đắn đo làm sao mà mua được màn hình mới đây. Khi tôi nhận ra sẽ không có cách nào mua được một cái mới, tôi bèn tự sửa nó bằng băng dính. Tôi nói với cái màn hình: “Ngươi không bị sao cả, ngươi vẫn ổn.” Và nó vẫn hoạt động tốt cho tới bây giờ. Tôi nghĩ rằng đó là do tôi đã không nổi giận khi nghe tiếng cậu em trai đập phá một thứ khác trong phòng tôi. Một điều thần kỳ khác cũng đã từng xảy đến với cái máy giặt của tôi. Nó đã hoàn toàn bị hỏng, nước rò rỉ lênh láng và nó phát ra những tiếng động rất lạ. Tôi bèn nói với nó: “Đừng cố hù dọa ta. Ngươi không bị gì hết.” Nó đã hoạt động trở lại.
Vài tháng trước, tôi thấy trên răng của mình có một lổ hổng. Đã hơn 10 năm rồi tôi chưa đi khám nha sĩ, do đó tôi đã đến phòng khám nha khoa và nói với ông: “Lần này ông hãy làm thí nghiệm với tôi một phen xem sao: Tôi không cần thuốc mê hay thuốc tê gì hết, hãy cứ trám cái răng này cho tôi đi.” Vị trợ lý của nha sĩ nói rằng nếu làm thế thì miệng của tôi sẽ bị sưng lên, nhưng tôi không quan tâm và thật sự tôi đã không gặp vấn đề gì. Tôi không có chấp trước vào bệnh tật và điều kỳ diệu đã xảy ra: Lỗ hổng trên răng của tôi đã không gây bất cứ phiền phức nào. Chính niệm luôn phát huy tác dụng trong mọi tình huống.
Chúng ta phải suy nghĩ như sinh mệnh cao tầng
Thần có được mọi thứ họ muốn mà không cần phải truy cầu điều gì. Đệ tử Đại Pháp chúng ta phải học cách suy nghĩ như Thần và chỉ khi đó chúng ta mới thật sự trở thành Thần. Các sinh mệnh ở cao tầng có thể dùng ý niệm để kiểm soát được bất kỳ thứ gì họ muốn. Chúng ta cũng có khả năng làm điều đó, vì Sư phụ đã ban cho chúng ta năng lực này rồi; chúng ta chỉ cần giữ chính niệm mỗi khi đối mặt với vấn đề.
Sư phụ giảng trong Giảng Pháp vào ngày Kỷ niệm 20 năm truyền Pháp:
Tôi nói mọi người này, bao nhiêu năm ấy, tôi luôn luôn nói rằng năng lực đệ tử Đại Pháp là to lớn phi thường, rất nhiều người không tin, vì cũng không để chư vị nhìn thấy. Chư vị trong tác dụng của chính niệm, hết thảy những gì bên thân chư vị và ở tự thân chư vị là sẽ phát sinh biến hoá, chư vị xưa nay đều không nghĩ thử làm xem.
Đôi khi vứt bỏ một chấp trước là việc rất đau khổ, nhưng nó rất hữu ích, bởi vì chỉ khi đó chúng ta mới đạt được tầng thứ của bản nguyên sinh mệnh và thế giới của mình.
Sau khi đề cao tâm tính, việc cứu người trở nên dễ dàng hơn đối với tôi. Giờ đây ý muốn cứu người là xuất phát từ trong tâm tôi, do đó họ có thể cảm nhận được điều này. Khi tôi phát tài liệu, họ luôn nói “cám ơn”. Người ta cũng chào tạm biệt khi tôi đi xuống xe buýt hoặc tàu hỏa. Cảm giác này thật phi thường, tôi chưa từng cảm thấy như thế này trước khi tu luyện. Khi giảng chân tướng, tôi cố gắng nói thẳng vào những vấn đề quan trọng và đảm bảo họ hiểu được điều tôi nói. Họ đều rất cảm động. Tà ác không dám gây khó nạn cho tôi mỗi khi tôi giảng chân tướng vạch trần những tội ác của chúng. Một số đồng tu không đồng ý với cách tôi giảng chân tướng về sự tàn ác của cuộc bức hại, nhưng tôi vẫn không lay động và luôn cảm nhận được rằng tà ác đang sợ hãi khi tôi vạch trần chúng. Người ta cũng cảm nhận được mối tiền duyên và chúng tôi nói chuyện với nhau như thể đã quen biết nhau hàng ngàn năm. Cũng có thể lắm chứ!
Chúng ta có thể trợ Sư chính Pháp như thế nào
Sư phụ giảng trong Giảng Pháp tại Pháp hội quốc tế Washington DC năm 2009:
Tâm của đệ tử Đại Pháp nếu bất ổn, sẽ khiến hoàn cảnh chung quanh chư vị phát sinh biến hoá. Khi chư vị hoảng sợ, chư vị phát hiện chúng sinh đều không đúng như bình thường nữa. Khi chư vị biến đổi thần tình trở thành tươi tỉnh thảnh thơi, tấm lòng rộng mở, lạc quan, thì chư vị phát hiện rằng hoàn cảnh chung quanh cũng khác rồi. Trong khi giảng chân tướng, khi chứng thực Pháp, khi chư vị làm các việc mà phát sinh khó khăn, [hãy] điều chỉnh điều chỉnh bản thân, dùng chính niệm suy xét vấn đề, có thể sẽ rất hiệu dụng.
Tôi ngộ ra rằng hễ chúng ta vứt bỏ được càng nhiều chấp trước, thì chúng ta càng có thể chứng thực Pháp trong phạm vi của mình. Chúng ta có thể đạt được sự tĩnh lặng trong nội tâm nếu học cách suy nghĩ như Thần. Khi đó chúng sinh ở xung quanh chúng ta sẽ phát sinh cải biến. Tôi phát hiện ra những người ở xung quanh tôi không còn bàn luận chuyện chính trị nữa; họ trở nên hiền lành và lịch sự hơn. Họ cũng dễ gần và cởi mở hơn với người lạ, như thể cả hai đã là bạn bè lâu năm.
Tu luyện tâm từ bi
Tống khứ càng nhiều chấp trước sẽ giúp chúng ta trở nên từ bi hơn. Khi nói chuyện với người khác, họ có thể cảm nhận được tâm từ bi của chúng ta. Chúng ta có thể dẫn dắt nhiều người hơn đến tương lai tốt đẹp, bởi vì những nhân tố tà ác đều bị giải thể qua từng lời nói của chúng ta.
Sư phụ giảng trong Giảng Pháp tại Pháp hội quốc tế Washington DC năm 2009:
Cái Thiện chân chính, là người tu luyện ở trong quá trình tu luyện, trong quá trình tu Thiện, đã tu thành Chân Thiện.
Từ Bi là năng lượng rất to lớn, là năng lượng của Chính Thần. Càng Từ Bi thì năng lượng càng lớn, các thứ bất hảo đều bị giải thể rớt cả.
Nếu chúng ta muốn đạt viên mãn, chúng ta phải học cách suy nghĩ như Thần trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Chúng ta phải xem nhẹ mọi thứ và đừng khởi tâm chấp trước, bởi vì mỗi một nhân tâm đều là bức tường lớn ngăn trở chúng ta trở thành sinh mệnh cao tầng.
Trên đây là những thể ngộ tại tầng thứ hữu hạn của tôi.
Xin cám ơn!
Dịch từ: http://www.pureinsight.org/node/7217
Tầm quan trọng của việc phát chính niệm


Tác giả: Một đệ tử Đại Pháp tại Canada
[ChanhKien.org]
Sư phụ đã giảng trong Giảng Pháp tại Pháp hội Canada 2001:
Ngoài ra các học viên chúng ta từ nay trở đi khi luyện công tập thể hoặc giả khi có đại hội như chúng ta đang có đây, thì có thể chọn lấy tĩnh lặng trong 5 phút, ngồi với kết ấn, trong ý niệm thanh trừ những tư tưởng niệm đầu không tốt trong tư tưởng, nghiệp lực cùng quan niệm không tốt, hoặc những can nhiễu từ bên ngoài. Có suy nghĩ như thế, nghĩ những thứ ấy phải chết, [thì] chúng sẽ bị thanh trừ; 5 phút là có tác dụng. (vỗ tay) Khi chúng ta luyện công tập thể thì nghĩ đến thanh trừ tà ác trong tam giới, một tay đặt thẳng trước ngực, dùng chân niệm nghĩ trong 5 phút là có thể [tác dụng]. (vỗ tay) Đó có tác dụng, bởi vì chư vị rốt cuộc cũng là những người tu luyện vĩ đại, không giống người thường.
Cá nhân tôi lý giải đoạn Pháp này là Sư phụ bảo các đệ tử vận dụng thần thông thanh trừ tà ác.
Tôi vẫn nhớ khi một đồng tu có được bài kinh văn mới này và ngay lập tức đưa đến nhà tôi, đồng thời chúng tôi đã cùng nhau phát chính niệm với mẹ tôi (cũng là một đồng tu) liền trong một tiếng đồng hồ. Mọi người không nghĩ ngợi gì, tâm thái thuần tịnh phi thường và đều không cảm thấy mệt mỏi hay buồn ngủ mặc dù đã phát chính niệm trong suốt một tiếng đồng hồ. Theo thể ngộ cá nhân, lúc đó mỗi người chúng tôi đều tiến nhập vào trạng thái của Thần, không có quan niệm con người, Sư phụ nói làm thế nào liền làm như thế. Đó là lý do tại sao khi phát chính niệm, mọi người đều cảm thấy năng lượng rất mạnh.
Thế nhưng, đến thời gian hiện nay đã qua 15 năm rồi, trạng thái phát chính niệm của tôi như thế nào? Mỗi lần tại thời điểm phát chính niệm toàn cầu, tôi có đều chiếu theo lời Sư phụ làm không? Tôi có chắc chắn là mình đã làm được tĩnh hạ tâm lai và phát ra chính niệm cường đại đúng giờ vào bốn thời điểm quy định mỗi ngày chưa? Không có.
Tôi vẫn còn nhớ vào ngày 07 tháng 04 năm 2008, tôi bị cảnh sát địa phương mặc thường phục theo dõi, bắt cóc phi pháp và giam giữ phi pháp.
Mặc dù khi đó tôi đã làm không ít việc Đại Pháp, như thiết lập điểm sản xuất tài liệu chân tướng tại gia đình, thành lập điểm học Pháp nhóm, đóng góp tiền để giúp thiết lập một điểm in tài liệu ở một tỉnh khác, tham dự vào giải cứu đồng tu, v.v. Thế nhưng, tôi đã không hướng nội tìm và không tu luyện bản thân vững vàng. Tôi còn có tâm chấp trước mạnh mẽ vào con gái, cháu đang cố gắng thi đậu Đại học. Đồng thời, tôi không ngần ngại chi một khoản tiền lớn để đưa cháu đến Quảng Châu học vẽ và tìm giáo viên dạy thêm toán cho cháu, v.v. Kỳ thực, nguyên nhân tối căn bản là tôi đã không coi trọng việc phát chính niệm và buông lơi việc thanh lý trường không gian bản thân. Bởi vậy hàng ngày tôi đều cảm thấy rất uể oải, khi phát chính niệm tay bị đổ xuống và mệt mỏi, chỉ muốn ngủ khi học Pháp, v.v. Khi các đồng tu thiện ý chỉ ra vấn đề, tôi còn không tiếp thu, ngược lại còn nói đồng tu là thế nào thế nào. Cuối cùng hậu quả là tôi bị tà ác dùi vào sơ hở, lợi dụng người ác theo dõi, bắt cóc và bị kết án phi pháp ba năm. Thiệt hại quả là to lớn và bài học vô cùng sâu sắc.
Mặc dù sự việc này đã qua đi tám năm rồi, thế nhưng những chia sẻ của tôi hôm nay hy vọng sẽ giúp cảnh tỉnh các đồng tu để mọi người chú ý nghiêm túc khi phát chính niệm. Nhất định phải coi trọng phát chính niệm, vô luận là trong hoàn cảnh tà ác hay trong môi trường hoàn cảnh nới lỏng, chúng ta đều không bao giờ được buông lơi việc phát chính niệm.
Còn một sự việc khác, tôi đã đến Thái Lan vào ngày 29 tháng 03 năm 2013. Vào tháng 05 tôi bắt đầu tham gia vào việc giơ bảng chân tướng, luyện công, phát chính niệm và phát tài liệu trước cửa lãnh sự quán Trung Quốc cho đến ngày 11 tháng 09 năm 2014 khi các học viên bị bắt. Lúc đó tà ác rất ngông cuồng, thường cách nhau khoảng hai đến ba ngày thì chúng đi xe tới cướp các bảng chân tướng và còn rút dao ra loang loáng nhằm đe dọa chúng tôi.
Tôi vẫn còn nhớ lần đầu tiên khi tôi phát chính niệm trước cửa lãnh sự quán Trung Quốc, tôi không có chút sợ hãi nào và ngồi trên mặt đất với hai chân xếp bằng song bàn, bảo trì tâm thái bình tĩnh. Tôi cầu xin Sư phụ gia trì, tôi phát xuất chính niệm cường đại: triệt để giải thể hết thảy các nhân tố và sinh mệnh tà ác trong không gian khác đang thao túng trong lãnh sự quán, giải thể tất cả đám tà linh cộng sản và hắc thủ lạn quỷ, loạn thần cựu thế lực, “không nơi nào không bao hàm, không nơi nào bị bỏ sót”. “Pháp Chính Càn Khôn, tà ác toàn diệt”. Khi tôi nghĩ như vậy, một dòng năng lượng mạnh mẽ bao quanh lấy tôi và vô cùng ấm áp dễ chịu, sau đó chạy lên đỉnh đầu tôi và từ đó phóng ra và phụt hướng vào trong lãnh sự quán Trung Quốc. Tôi kiên trì ngồi trong một tiếng đồng hồ trước khi một đồng tu khác tiếp tục. Bởi vì lúc đó chỉ có ba người, mẹ Lâm luyện công, tôi phát chính niệm và một đồng tu khác đứng bên cạnh để phát tài liệu và quan sát hoàn cảnh xung quanh. Những kẻ tà ác đều có thể đột nhiên xuất hiện trước mặt bất cứ lúc nào để cắt biểu ngữ hoặc cướp lấy các tấm bảng chân tướng… Tình hình lúc đó là rất khắc nghiệt.
Từ tháng 05 năm 2014, dần dần có nhiều đồng tu tự nguyện đến tham dự phát chính niệm trước cửa lãnh sự quán Trung Quốc, nhìn tựa như hoàn cảnh trở nên nới lỏng hơn, nhưng kỳ thực, tà ác vẫn liên tục giương mắt hổ dõi theo chúng tôi mọi lúc. Kết quả là, vào khoảng 10 giờ sáng ngày 11 tháng 09, cảnh sát từ Cục xuất nhập cảnh Thái Lan đã lái xe đến trước cửa lãnh sự quán Trung Quốc, bắt giữ bảy vị đồng tu với lý do vì nhập cảnh và lưu trú bất hợp pháp.
Tổn thất lần này càng thêm nặng nề, bảy đồng tu bị giam tại cục di dân, hai trong số đó bị người nhà đến nhận và đưa về Trung Quốc đại lục, liên lụy đến tinh thần và thể lực các đồng tu ở các nước khác, ảnh hưởng nghiêm trọng đến cứu độ chúng sinh.
Thông qua sự việc này, khiến tôi thể ngộ sâu sắc rằng dù ở bất cứ đâu, chúng ta đều không thể lơ là việc phát chính niệm. Đặc biệt là khi làm việc Đại Pháp, chúng ta càng không thể buông lơi, đồng thời cần phải bảo trì tâm thái thuần tịnh và tập trung tinh lực, bởi vì tà ác đang chăm chú nhìn mỗi cử, mỗi động, mỗi suy tư, mỗi ý niệm của chúng ta. Nếu chúng ta đặt bản thân mình trong Pháp, chúng không thể động tới chúng ta, nhưng nếu mang theo quá nhiều quan niệm người thường và chấp trước không buông bỏ, tà ác sẽ lợi dụng sơ hở và bức hại chúng ta ngay. Chính Pháp đã tới cuối cùng của cuối cùng rồi, chúng ta cần phải luôn nhớ kỹ lời dạy của Sư tôn: Học Pháp tốt, phát chính niệm tốt, cứu độ chúng sinh!
Viên mãn và theo Sư phụ trở về!
Cuối cùng, tôi muốn khích lệ mọi người cùng cố gắng bằng một đoạn Pháp trong kinh văn Giảng Pháp tại Pháp hội Los Angeles [2006]:
Tôi nói thế này nhé, đệ tử Đại Pháp tiến về viên mãn cần làm tốt ba việc; phải vậy không? Phát chính niệm là một việc trong đó, trọng yếu như thế thì vì sao thực hiện chưa tốt?! Tại sao coi nó [quá] đơn giản, không coi trọng nó? Đã biết được rằng trọng yếu đến vậy rồi, ngoài ra một trong ba việc ấy chư vị thực hiện không tốt thì làm sao đây?
Tầng thứ của tôi còn có hạn, nếu có điều gì chưa phù hợp với Pháp, xin từ bi chỉ rõ!
Cảm ơn Sư phụ!
Cảm ơn các bạn đồng tu!
Dịch từ: http://www.pureinsight.org/node/7214
Đứng trên cơ điểm chính Pháp mới có thể tu bỏ tâm sắc dục


Tác giả: Đệ tử Đại Pháp tại Tế Nam, Trung Quốc
[ChanhKien.org] Về phương diện tâm sắc dục, tôi nhận thấy các đồng tu xung quanh vẫn còn tồn tại một vấn đề là luôn đứng trên góc độ cá nhân để tu bỏ tâm sắc dục, tôi muốn chia sẻ với mọi người thể ngộ của bản thân trong việc tu bỏ tâm sắc dục này.
Tôi đắc Pháp năm 1995, tôi bước vào tu luyện vì muốn khỏi bệnh tim. Trước khi tu luyện, tôi rất mê xem TV, thích đọc tiểu thuyết ngôn tình, phim truyền hình dài tập thì không bỏ sót tập nào, băng dày ba tấc không bởi lạnh một ngày, cho nên trong tư tưởng tôi tích tụ rất nhiều thứ liên quan đến sắc dục tình, từ đó khiến tôi gặp rất nhiều khó khăn trong việc tu bỏ tâm sắc dục, những thứ dơ bẩn này thường xuyên xuất hiện trong tư tưởng tôi gây can nhiễu. Để thanh trừ những thứ dơ bẩn này, tôi đã học thuộc Pháp, chép lại Pháp, đồng thời trường kỳ phát chính niệm thanh trừ nhưng vẫn lúc được lúc không, chưa trừ dứt hẳn.
Trong Chuyển Pháp Luân Sư phụ giảng:
Thấy người này hay người kia dở, yêu thích làm gì đó hoặc chẳng yêu thích làm gì đó, hết thảy đều là ‘tình’; người thường chính là vì cái ‘tình’ ấy mà sống.
Khi đối chiếu hành vi của mình với Pháp, tôi phát hiện ra mỗi khi đi trên đường, mắt tôi thường xuyên không tự chủ liếc nhìn những cô gái đẹp…, nhìn xong lại thấy hối hận: “Sao mình lại động tình nhỉ, lại động tâm sắc dục rồi”, tôi lại âm thầm tự trách mình, sau khi về nhà lập tức phát chính niệm thanh trừ, nhưng lần sau đi trên đường lại vẫn như vậy. Sau đó tôi ép mình khi đi ra đường phải nhìn xuống đất, không nhìn người khác nữa, nhưng dù có trốn tránh thế nào vẫn không trốn nổi, tôi vô cùng khổ não, dường như có thứ gì đó khống chế tôi, sau khi về nhà lại hối hận: “Sao mình lại nhìn vậy, sao mình lại động tâm sắc dục vậy?”. Lâu dần, tôi đã vô tình coi tâm sắc dục chính là bản thân mình, không phân biệt nổi rằng nó căn bản không phải là tự ngã tiên thiên của mình.
Sư phụ từ bi muốn giúp tôi nhìn rõ cái “tôi” giả đó nên đã an bài một sự việc như sau: Một lần nọ, tôi đến nhà một đồng tu, khi đang gõ cửa nhà đồng tu, trong giây phút đó tôi không động bất cứ niệm gì, nhưng đột nhiên từ trên đỉnh đầu xuất hiện một con ma sắc, nó thò cái đầu rất dài từ trên đỉnh đầu tôi xuống, sau đó trong đầu não tôi xuất hiện toàn là những ý nghĩ kỳ quái, dơ bẩn. Khi đó, tôi vô cùng ngạc nhiên: Tôi không động bất cứ ý niệm nào, vậy thì những ý niệm bại hoại này từ đâu đến? Tôi lập tức cảnh giác, chỉ vào con ma sắc trên đỉnh đầu, đó là cái “tôi” giả, nghiêm mặt nói: “Đó là ngươi nghĩ, không phải là ta nghĩ”, trong phút chốc những thứ dơ bẩn đó biến mất. Tôi bừng tỉnh ngộ ra rằng hóa ra mấy năm nay bản thân mình vẫn không ngộ rõ Pháp lý, cứ luôn cho rằng đó là nghiệp do mình gây ra từ trước, giờ mình phải trả nghiệp, là do tâm chấp trước của bản thân tạo thành.
Tôi thường xuyên đọc những bài chia sẻ của đồng tu nói: “Tôi có chấp trước, tôi làm không tốt, chính niệm của tôi không đủ …”, cứ luôn nhấn mạnh “tôi” làm gì, chính là đã coi những thứ này là bản thân mình, vô tình đã tiếp thêm sức mạnh cho nó. Tại sao chúng ta phát chính niệm không có tác dụng? Có thể chúng ta đã nhận ra “đó là chấp trước”, nhưng do không hiểu thấu Pháp lý nên lại thừa nhận nó là bản thân mình, đồng nghĩa với việc cứ bám chặt nó mà không buông thì làm sao có thể tiêu diệt nó cơ chứ? Sao mình có thể tiêu diệt bản thân mình được? Mình đã thừa nhận nó là mình rồi, nghĩa là mình muốn nó, cầu nó thì sao mình có thể diệt trừ nó? Giống như điều Sư phụ giảng trong Chuyển Pháp Luân:
Điều bản thân chư vị muốn, Pháp Luân cũng không quản, mà Pháp thân của tôi cũng không quản, đảm bảo là như vậy.
Khi tôi chỉ ra cho một đồng tu rằng cô ấy có tâm gì, cô ấy nói: “Tôi đã sớm nhận ra rồi, nhưng không tống khứ nó đi được”. Câu trước của cô ấy vẫn thực sự là bản thân cô ấy nói, nhưng câu sau lại không phải là cô ấy nói, là thứ đó đang khống chế cô ấy, để cô ấy thừa nhận nó là cô ấy, từ đó mà không thể tiêu diệt được nó. Tôi và cô ấy cùng nhau chia sẻ: “Chị đừng thừa nhận nó là mình, như vậy chị mới có thể tống khứ nó”. Một đồng tu khác cũng nói như vậy, cuối cùng cô ấy đã kiên định nói “Tôi làm được”. Trong tuần báo Minh Huệ kỳ 785, một đồng tu viết trong bài chia sẻ: ba ngày liên tục tà ác dùng ma sắc can nhiễu bộ phận nhạy cảm, phát chính niệm thanh trừ nó cũng không có tác dụng, vẫn không diệt trừ nổi tà ác. Sau đó, đồng tu nghĩ tới Pháp lý “tướng do tâm sinh” của Sư phụ giảng, liền nói với tà ác: “Ngươi là sinh mệnh đáng xấu hổ nhất trong vũ trụ, ngươi là thứ dơ bẩn nhất, trước đây ta coi ngươi rất lớn, nhưng thực ra ngươi là nhỏ nhất, nhỏ đến mức không là gì cả, thậm chí không thể gọi ngươi là sinh mệnh”, sau đó niệm khẩu quyết, ma sắc bị tiêu hủy trong chốc lát.
Gần đây khi tĩnh tâm học kinh văn, tôi ngộ được rằng lý do đằng sau việc không buông bỏ được tâm sắc dục còn có sự an bài và can nhiễu của cựu thế lực, sự việc này đệ tử Đại Pháp không nên làm gia tăng thêm, thậm chí trở thành vấn đề rất khó giải quyết. Trong giai đoạn lịch sử chứng thực Pháp cứu độ chúng sinh này, tất cả an bài của cựu thế lực đều khởi tác dụng can nhiễu, xác thực là có hiện tượng này tồn tại.
Gần đây khi lại phát chính niệm thanh trừ tâm sắc dục, tôi không đứng từ góc độ cá nhân mà đứng từ góc độ chính Pháp để thanh trừ nó. Nếu xuất hiện những ý niệm dơ bẩn, tôi liền nói rằng: “Ngay cả sự xuất hiện, sự tồn tại của các ngươi ta đều không thừa nhận, bản thân ma nạn này ta đều không thừa nhận, những biểu hiện vùng vãy giãy chết của ngươi ta đều không thừa nhận, không phải là tu luyện trong ma nạn do các ngươi an bài, mà là căn bản không thừa nhận, hoàn toàn phủ nhận. Ta đến đây để trợ Sư chính pháp và cứu độ chúng sinh, không phải để chịu bức hại, cũng không phải để hoàn trả nghiệp”. Khi đứng từ góc độ chính Pháp để thanh trừ, hiện giờ tôi cảm thấy tốt hơn nhiều, những thứ dơ bẩn rất ít. Sư phụ giảng:
Hết thảy những gì không phù hợp với Đại Pháp và chính niệm của đệ tử Đại Pháp đều là [do] cựu thế lực tham dự tạo thành, kể cả hết thảy những nhân tố bất chính nơi tự thân (Về xáo động từ một bài viết về phó nguyên thần)
Nếu có điều gì không ở trong Pháp, mong các đồng tu từ bi chỉ rõ.
Con xin cảm tạ sự từ bi khổ độ của Sư phụ!
Dịch từ: http://www.zhengjian.org/node/158204

Cảm ngộ về việc phát chính niệm thanh trừ trường không gian của bản thân


Bài viết của Vô Trần, đệ tử Đại Pháp tỉnh Cam Túc
[MINH HUỆ 23-9-2016] Từ xưa tới nay tôi vẫn luôn có cảm nhận như thế này, muốn học Pháp, muốn phát chính niệm nhưng cơ thể và tư tưởng lại vô cùng khó chịu, đặc biệt là buổi sáng sau khi thức dậy, lúc phát chính niệm trong tâm tôi giống như bị mèo cào cấu, tâm bấn loạn, khó chịu chỉ muốn bỏ chân xuống, không muốn phát chính niệm.
Buổi sáng sau khi luyện công xong, tôi muốn học Pháp, nhưng vật chất buồn ngủ trong tư tưởng lại khiến bản thân tôi học Pháp không vào, tôi thường muốn ngủ nướng thêm chút nữa rồi mới dậy học Pháp, nhưng ngủ rồi là rất khó dậy trở lại, sau khi tỉnh giấc trong tâm tôi lại rất hối hận, không dễ mà đấu tranh để dậy được luôn. Nhưng vật chất buồn ngủ trong tư tưởng khiến tôi học Pháp không vào, thời gian quý giá buổi sáng cứ bị lãng phí trong cơn ngái ngủ như vậy. Hơn nữa việc dậy đúng giờ đã trở thành một vấn đề lớn của tôi, trong tâm tôi muốn luyện công chăm chỉ, nhưng khi chuông báo thức buổi sáng rung lên tôi vẫn không thể dậy được, quả thực việc thức dậy đã trở thành tâm bệnh của tôi.
Thực sự là tôi đã hết cách, gần đây tôi áp dụng một cách của người thường, buổi sáng sau khi ngủ dậy, nếu học Pháp không hiệu quả tôi sẽ làm tài liệu để tận dụng thời gian này.
Sáng hôm nay chuông báo thức reo biết bao nhiêu lần tôi cũng không dậy nổi, gần 6 giờ tôi mới dậy, nhưng vật chất buồn ngủ trong tư tưởng bao trùm lấy tôi, toàn thân tôi rất khó chịu, tôi cũng không muốn phát chính niệm, không muốn học Pháp nữa. Cảm thấy bất lực, tôi quyết định phát chính niệm thanh lý trường không gian của bản thân mình. Khi bắt đầu phát chính niệm tôi có thể cảm nhận được trong tư tưởng tôi có rất nhiều các chủng vật chất bất hảo, cơ thể khó chịu, tâm cũng khó chịu, nhưng tôi vẫn kiên trì.
Thuận theo việc phát chính niệm, tư tưởng của tôi càng ngày càng thanh tịnh, tư tưởng, thân thể tôi càng ngày càng thư thái, trong ý niệm của mình tôi khiến thân thể của mình trở nên ngày càng to lớn, to lớn vô hạn, khiến Pháp Luân trong các trường không gian của cơ thể của tôi thanh trừ hết thảy những sinh mệnh, nhân tố tà ác trong trường không gian của tôi. Tôi nghĩ một lượt từ đầu chí cuối về một vài trạng thái không đúng đắn đã tồn tại thời gian lâu trong cơ thể tôi, giải thể toàn bộ những sinh mệnh nhân tố tà ác và cựu thế lực đang liên kết với nhau. Tôi có thể cảm nhận được những vật chất bất hảo trong cơ thể mình đã bị tiêu hủy, sau khi phát chính niệm xong tôi cảm thấy cơ thể, tư tưởng của mình trẻ trung hiếm thấy.
Lúc này tôi mới ý thức được, trên bề mặt tôi cũng phát chính niệm tại bốn thời điểm đồng bộ toàn cầu, nhưng tôi đã không đối đãi một cách nghiêm túc, dường như chỉ làm chiếu lệ, phát xong thì coi như đã phát xong, hoàn toàn không nghĩ tới tác dụng của chính niệm. Bình thường khi tôi học Pháp không nhập tâm, không muốn phát chính niệm, thông thường tôi đều có thể thực sự cảm nhận được trong tư tưởng của mình có những vật chất bất hảo, đặc biệt là vật chất buồn ngủ đang can nhiễu. Tôi thường bất lực từ bỏ việc học Pháp, phát chính niệm, tôi đã thỏa hiệp, thậm chí còn lên giường nghỉ ngơi. Mặt minh bạch trong tâm tôi thường nói với mình rằng: Không được ngủ nữa, sẽ ngủ li bì đó. Trong khi ngủ tôi thường có cảm giác tội lỗi, đặc biệt là sáng sớm các đồng tu đều đang luyện công buổi sớm, bản thân tôi lại đang mơ màng, tôi muốn làm tốt nhưng lại không làm được tốt, không biết phải đột phá thế nào.
Hôm nay tôi phát chính niệm tổng cộng khoảng chừng 80 phút, tôi thực sự cảm nhận được uy lực của việc phát chính niệm, tôi cũng ý thức được bình thường bản thân mình không hề nghe theo lời Sư phụ, không thực sự tin vào Sư phụ. Tôi hạ quyết tâm sau này nhất định thường xuyên ghi nhớ phải chăm chỉ thanh lý trường không gian của bản thân mình, không thể tiếp tục nuôi dưỡng những thứ tà ác trong trường không gian của bản thân mình, càng ngày tôi càng muốn phát chính niệm thanh lọc bản thân, quá trình phát chính niệm thanh lý trường không gian của bản thân tôi cũng là quá trình quy chính lại bản thân mình.
Trưa nay tôi không nghỉ ngơi như thường ngày mà làm một vài tài liệu chân tướng, sau đó tôi phát chính niệm 20 phút thanh lý trường không gian của bản thân. Buổi chiều đi làm tôi thấy đầu óc vẫn rất tỉnh táo, tôi đã thay đổi được trạng thái đầu óc cứ mơ màng nếu không nghỉ trưa từ xưa tới nay, điều này khiến tôi càng thêm kiên định tín tâm vào việc nghiêm túc thanh lý bản thân mình.
Trên đây là một chút trải nghiệm của tôi xin được chia sẻ với các đồng tu.

Bản tiếng Hán: http://minghui.org/mh/articles/2016/9/13/334492.html
Bản tiếng Anh: http://en.minghui.org/html/articles/2016/10/9/159477.html
Đăng ngày 19-10-2016; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.

Những trải nghiệm gần đây và một số thể ngộ về việc phát chính niệm


Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp ở Trung Quốc
[MINH HUỆ 18-2-2017] Tôi có một giấc mơ vào cuối năm ngoái, khi đó Sư phụ điểm hóa cho tôi rằng tôi sẽ gặp nguy hiểm. Trong giấc mơ, tôi nhìn thấy cảnh sát mặc thường phục theo dõi chúng tôi bên ngoài tòa nhà nơi chúng tôi ở và có người đi theo khi chúng tôi đến nhà một học viên khác. Tôi chia sẻ điều này với một đồng tu gần nhà, và cô ấy nói rằng cô ấy cũng nhận được những điểm hóa tương tự.
Tôi liền cảnh giác và ngừng liên lạc với các học viên khác. Tôi chia sẻ điều này với con gái mình, con gái tôi cũng là một học viên. Chúng tôi quyết định cần phải học Pháp nhiều hơn, đồng thời tăng cường phát chính niệm trong thời gian dài nhằm phủ định bức hại. Tôi phát chính niệm mỗi giờ một lần (ngoại trừ khoảng thời gian từ 1 đến 5 giờ sáng). Con gái tôi phát chính niệm trong thời gian dài vài lần trong ngày.
Khi đó tôi nghĩ chúng tôi cần thống nhất về nội dung phát chính niệm. Con gái tôi nói rằng chúng tôi nên làm theo hướng dẫn của Ban biên tập Minh Huệ, một chữ cũng không sai khác. Con gái tôi lên website Minh Huệ và in ra bản “Thông báo: Yếu lĩnh phát chính niệm và thời gian phát chính niệm đồng bộ toàn cầu”. Tôi đọc bản thông báo và nhận ra rằng những gì tôi làm khi phát chính niệm là gần giống với yêu cầu của Ban biên tập, nhưng không chính xác hoàn toàn. Vì vậy, tôi đã đọc thông báo một cách cẩn thận.
Tôi nhận thấy Ban biên tập đã trích dẫn nhiều bài giảng Pháp của Sư phụ về yêu cầu phát chính niệm. Ban biên tập cũng mô tả cách thức thực hiện phát chính niệm rất chi tiết. Tôi đã ghi nhớ nội dung phát chính niệm và bắt đầu phát chính niệm với mật độ cao trong thời gian dài. Thời gian còn lại tôi dành cho việc học Pháp.
Trong khi phát chính niệm vào ngày thứ ba, một lần khi tôi đang nghĩ bản thân mình tựa như một vị Thần đỉnh thiên độc tôn, thân thể cự đại, đột nhiên tôi nhìn thấy một ngọn núi cao sừng sững đang không ngừng phóng to lên. Điều này giống như Sư phụ giảng:
“Chư vị như quả núi, lập tức ức chế chúng rất chắc chắn.” (Giảng Pháp tại Pháp hội vùng đô thị New York [2003])
Tôi ngộ ra rằng Sư phụ đã khích lệ tôi và để tôi nhìn thấy cảnh tượng đó thông qua thiên mục của mình. Vì thế, chúng tôi trở nên kiên định hơn và tiếp tục phát chính niệm.
Hai ngày sau đó, một đồng tu đã có một giấc mơ. Cô ấy nhìn thấy một con nhện khổng lồ nằm trên một cái mạng nhện rất lớn bên ngoài cửa sổ nhà tôi. Cô ấy nói rằng lúc đó cô đã không hề sợ hãi, thậm chí còn ước chừng cái chân của con nhện còn dài hơn cả thân người. Sau đó cô ấy thấy con nhện đột nhiên bị cắt làm đôi và rơi xuống, cái mạng nhện cũng biến mất.
Sau khi tỉnh dậy, cô ấy ngộ ra rằng các nhân tố tà ác trong không gian khác đã bị tiêu hủy. Một học viên khác cũng đã nhận được một điểm hóa tương tự. Như vậy, dưới sự điểm hoá, khích lệ và gia trì của Sư phụ, chúng tôi đã phủ nhận được sự an bài của cựu thế lực trước khi xảy ra bất cứ bức hại nào thông qua việc kiên trì phát chính niệm trong thời gian dài.
Loại bỏ các nhân tố tà ác bức hại chồng tôi
Năm ngoái, chồng tôi đang ngủ thì bị ngã từ trên giường xuống đất. Vai của ông ấy bị thương khiến ông không thể giơ tay lên. Tôi đã đề nghị chồng tôi đi đến bệnh viện, nhưng ông ấy nói rằng bệnh viện không thể chữa khỏi cho ông. Vì vậy tôi đã khuyên chồng mình nhẩm niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo.” Ông ấy đã niệm như vậy mỗi ngày. Kết quả là ông ấy đã hoàn toàn bình phục chỉ trong vòng một tháng. Thật kỳ diệu bởi một ông lão gần 80 tuổi lại có thể hồi phục nhanh như vậy.
Con gái tôi đã có một giấc mơ vào cuối năm ngoái sau khi chúng tôi phát chính niệm cường đại. Trong giấc mơ, con gái tôi nhìn thấy rất nhiều loại côn trùng khác nhau thoát ra khỏi TV và di chuyển về phía chồng tôi đang ngồi xem TV. Cô ấy cũng nhìn thấy hai con chuột chạy dưới ghế của ông ấy.
Không lâu sau đó thì chồng tôi bị đột quỵ. Một buổi trưa, đột nhiên ông không thể đứng dậy được, và ông cũng mất khả năng kiểm soát việc tiểu tiện. Chúng tôi đã nói chuyện với ông ấy rằng đột quỵ rất khó chữa, và dù có được chữa trị thì sau này cũng để lại di chứng. Ông ấy đã đồng ý học Pháp Luân Công và bắt đầu nghe các bài thuyết giảng của Sư phụ ở Quảng Châu. Mỗi ngày con gái tôi cũng đọc cho ông ấy nghe hai bài giảng trong cuốn Chuyển Pháp Luân. Trong lúc họ học Pháp, tôi ngồi trong một căn phòng khác phát chính niệm cường đại, nhắm thẳng vào các nhân tố tà ác bức hại thân thể ông ấy và ngăn cản ông ấy trở về.
Một tuần sau, con gái tôi có một giấc mơ là chuột đã chết. Ngay ngày hôm đó, chồng tôi đã có thể tự mình đi bộ ra ngoài. Và sức khoẻ của ông ấy đã hoàn toàn bình phục một thời gian ngắn sau đó.
Điều kỳ diệu này chỉ có được nhờ lòng từ bi vô hạn của Sư phụ và uy lực của Đại Pháp. Chúng tôi đã được chứng kiến ​​sức mạnh siêu thường của việc phát chính niệm.

Bản tiếng Hán: http://www.minghui.org/mh/articles/2017/2/18/343102.html
Bản tiếng Anh: http://en.minghui.org/html/articles/2017/2/27/162334.html
Đăng ngày 4-6-2017. Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.

[Kỷ niệm ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới] Con đường tu luyện tươi sáng cùng chính niệm


Bài viết của Bình Phàm, một học viên Đại Pháp tại tỉnh Hà Bắc, Trung Quốc
[MINH HUỆ 10-5-2017]
Trong 22 năm qua kể từ khi tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tôi đã được chứng kiến lòng từ bi quảng đại của người sáng lập, Sư phụ Lý Hồng Chí, và tôi có rất nhiều lĩnh hội mà không thể dễ dàng diễn tả hết được. Nhân dịp kỷ niệm 25 năm ngày Pháp Luân Đại Pháp hồng truyền ra công chúng, tôi xin được chia sẻ một số điều tôi đã học được để thể hiện lòng biết ơn vô hạn của tôi. Bài chia sẻ này cũng là để nói với mọi người rằng chúng ta đến thế giới này là vì Pháp và chúng ta không được bỏ lỡ cơ hội hiếm hoi này.
Bắt đầu tu luyện
Năm 1995, tôi bắt đầu học môn khí công khác mặc dù chồng tôi đang tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, hay còn gọi là Pháp Luân Công. Một ngày, một thầy giáo khí công đã chuẩn đoán bệnh cho tôi nhưng lại bỏ qua không trị bệnh cho tôi. Sau này tôi hiểu rằng có thể bà bị phụ thể. Tôi hỏi bà ấy sao không chữa bệnh cho tôi. Bà nhìn tôi rồi nói: “Pháp Luân thường chuyển”
Tôi biết thuật ngữ đó là từ sách Đại Pháp là vì tôi đã đọc một phần của cuốn sách đó. Tôi thấy hoang mang bởi vì tôi không phải là một học viên Pháp Luân Đại Pháp.
Có lần, tôi mua một chiếc huy hiệu có con kỳ lân mạ vàng với một biểu tượng khí công và gắn nó lên áo choàng của mình. Khi tôi cố khoe chiếc huy hiệu đó với chồng thì nó đã biến mất. Tôi nhận ra rằng chiếc huy hiệu này không dám ở trong nhà của một học viên. Đồng thời, nhớ lại lời mà thầy khí công nói với tôi, tôi nhận ra Sư phụ của Đại Pháp đã quản tôi. Ngài đã điểm hóa cho tôi về mối tiền duyên thông qua người thầy này, vì vậy tôi đã trở thành một học viên.
Nhận ra sự quý giá tu luyện Đại Pháp
Chồng tôi tu luyện Pháp Luân Công vì các lý do sức khỏe. Ngay sau khi bước vào luyện tập, các bệnh tật của chồng tôi đều biến mất. Chồng tôi làm việc chăm chỉ tại văn phòng và làm các việc vặt trong nhà một cách không mệt mỏi.
Từ khi bước vào tu luyện, tôi được đắm mình trong hồng ân của Phật Pháp. Tôi có một gia đình ấm êm và hòa ái. Đó là thời kỳ hạnh phúc nhất của cuộc đời tôi.
Vài năm sau, từ năm 1999 khi Giang Trạch Dân phát động cuộc bức hại, chúng tôi mất đi môi trường tu luyện của mình. Chồng tôi trở nên bận rộn tại sở làm và thường phải làm thêm giờ. Anh có ít thời gian hơn cho việc học Pháp và luyện công. Tâm tính của chồng tôi bắt đầu đi xuống và sức khỏe của anh ngày càng suy yếu.
Cơ quan của anh bị chuyển đổi thành một doanh nghiệp tư nhân. Sự thay đổi đó khiến chồng tôi bị mất hơn 10.000 Nhân dân tệ trong quỹ lương hưu mà anh đã đóng góp. Đối với chúng tôi đó không phải là một khoản tiền nhỏ. Chồng tôi trở nên chán nản và sức khỏe của anh ngày một yếu đi. Năm 2008, chồng tôi qua đời.
Mất chồng quả là một tai họa lớn đối với tôi. Tôi trở nên vô cùng cô đơn vì con trai tôi không sống cùng tôi. Có những khoảng thời gian khi ở một mình sau khi đi làm về tôi đã khóc rất nhiều.
May mắn thay, các nguyên lý của Đại Pháp đã dần dần xoa dịu nỗi đau và giúp tôi bình tâm. Tôi có thể cảm nhận được lòng từ bi của Sư phụ trong quãng thời gian đó.
Một đêm tôi có một giấc mơ. Tôi mơ thấy một cô bé trong trang phục màu đỏ đang đứng trên những đám mây cùng vị thần tiên già. Cô bé hướng mặt về phía thế gian và nói với vị thần tiên: “Quả là quá cay đắng khi ở vị trí này!”
Tôi nhận ra rằng những người tu luyện đã lạc lối trong thế giới con người qua bao lần chuyển sinh và tạo ra nhiều nghiệp lực. Chúng ta đã rất may mắn đắc được Đại Pháp, nhưng buồn thay, chúng ta không biết trân quý Ông. Chúng ta coi Đại Pháp như một công cụ để có được sức khỏe và cuộc sống hạnh phúc. Khi chúng ta gặp phải khổ nạn, chúng ta tiêu trầm trong tu luyện, như chồng tôi đã trải qua.
Sau khi hiểu rõ các nguyên nhân, nỗi đau mất chồng của tôi biến mất. Tôi biết mình nên làm gì, là tiếp tục tiến về phía trước.
Tu tịnh bản thân
Tôi ở độ tuổi bốn mươi khi chồng tôi qua đời. Chẳng bao lâu sau khi anh ấy ra đi, các bạn bè và người thân trong gia đình giục tôi tái hôn. Chị dâu tôi gợi ý rằng tôi có thể kết hôn với ai đó có thể giúp tôi chăm nuôi con trai. Dì của tôi thì khuyên tôi sống chung với một người đàn ông giàu có mà không cần kết hôn.
Sư phụ đã giảng trong Chuyển Pháp Luân: “…khi thực thi đều nghĩ đến người khác…”. Tôi nhận ra tôi không thể hành động vì lợi ích cá nhân và tôi quyết định sống một mình. Tôi muốn dạy bảo con trai tôi theo nguyên lý Chân-Thiện-Nhẫn.
Nhiều năm trôi qua, mặc dù tôi có một cuộc sống bình yên nhưng rõ ràng, tôi vẫn luôn mong muốn một cuộc sống tốt đẹp như một người thường và thi thoảng vẫn bị ảnh hưởng bởi chấp trước vào sắc dục. Nhận ra thiếu sót này, tôi dần dần đã tu chính bản thân khiến tôi thuần tịnh và bình an hơn.
Có lần, tôi không thể đóng được cửa nhà mình. Khi tôi mượn dụng cụ sửa chữa từ nhà hàng xóm, người hàng xóm đã đề nghị sửa nó giúp tôi. Sau khi cửa được sửa xong, tôi rót một cốc nước cho anh và mở đĩa Nghệ thuật Thần Vận cho anh xem. Vài phút sau anh ta nói: “Tốt nhất là tôi nên đi về, nếu không, có thể tôi muốn ở đây lâu hơn”. Khi tôi tiễn anh ra cửa, anh nhẹ nhàng vỗ vai tôi và nói: “Bất cứ khi nào cần đến sự giúp đỡ, chị cứ nói với tôi”.
Sau khi anh ta về, tôi hướng nội xem mình có làm sai điều gì hay nói điều gì không thích hợp không. Người hàng xóm sẽ tích được một chút đức từ việc giúp đỡ đệ tử Đại Pháp, nhưng đức đó có thể mất đi bởi hành vi không đúng đắn của anh.
Với một người tu luyện, không có gì xảy ra một cách ngẫu nhiên. Tôi nhận ra tầm quan trọng của việc giữ khoảng cách giữa một người nam và một người phụ nữ. Tôi nhận ra mình cần giữ tâm thuần tịnh và dùng thiện tâm, chứ không phải theo cách đùa cợt của người thường khi trò chuyện với mọi người. Tôi thấy mình cũng nên cẩn trọng hơn khi làm việc với các học viên nam trong các hạng mục Đại Pháp.
Trong bài “Thánh Giả” – Tinh tấn yếu chỉ, Sư phụ giảng:
“Người ấy mang nhiều đức mà có Thiện tâm.”
Được bảo hộ và hưởng phúc báo
Một đêm, tôi bị đánh thức bởi một tiếng “thụych”. Tôi nghe thấy một người đàn ông đang nói chuyện với giọng điệu hoảng sợ. Rồi người đó lên xe máy nhanh chóng dời đi. Đó chính xác là vào nửa đêm và tôi bắt đầu đả tọa.
Sau khi đả tọa xong, tôi nhận ra điều đã xảy ra lúc trước. Hai tên trộm đã vào ăn cắp đồ đạc nhà tôi. Một tên leo lên ban công kế bên còn một tên đợi ở ngoài. Rõ ràng là tên trộm đã nhìn thấy điều gì đó khiến hắn sợ hãi và vội vàng nhảy từ ban công xuống với tiếng động “thụych”. Tôi nhận ra rằng Sư phụ đã bảo hộ tôi.
Sự việc đó nhắc tôi nhớ đến một câu chuyện đăng trên trang web Minh Huệ mô tả một đệ tử Đại Pháp đã được Sư phụ bảo hộ như thế nào.
Người học viên đó đã bị một tên cướp trên đường chặn lại vào buổi đêm. Học viên đó hét lớn: “Sư phụ, xin hãy cứu con!”. Tên cướp nhanh chóng bỏ chạy.
Ngày hôm sau tên cướp đó quay trở lại hỏi người học viên rằng Sư phụ là ai. Hắn ta nói hắn đã nhìn thấy một vị Phật tiến về phía mình ngay sau khi học viên đó kêu cứu. Người học viên tự hào nói với tên cướp: “Sư phụ của tôi là ông Lý Hồng Chí”. Tên cướp sau vụ việc này đã trở thành một đệ tử Đại Pháp.
Tôi đã sống một mình như vậy trong nhiều năm qua. Tôi có một công việc thoải mái và được trả lương đủ để chi tiêu. Mặc dù tôi không giàu có, nhưng tôi bận rộn và hạnh phúc. Tôi học Pháp một cách bình tâm và kiên định.
Con trai tôi là một người làm việc chăm chỉ. Cháu không hút thuốc, không uống rượu hay lãng phí tiền của mình. Cháu là người tận tâm, một tháng cháu đến thăm tôi hai lần. Khi cháu đến, chúng tôi cùng nhau học Pháp .
Gần đây, tòa nhà tôi sống bị đập đi để xây những tòa nhà mới. Tôi được bồi thường một căn hộ với ba phòng ngủ thay cho căn hộ cũ. Một số người nói với tôi một cách ganh tị: “Chị thật may mắn khi có được căn hộ đó mà không cần phải nỗ lực gì cả”.
Tôi mỉm cười và nói với họ rằng vì tôi đã được hưởng phúc báo.

Bản tiếng Anh: http://en.minghui.org/html/articles/2017/5/22/163955.html
Bản tiếng Hán: http://www.minghui.org/mh/articles/2017/5/10/346785.html
Đăng ngày: 5-6-2017; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.

Tổng giám đốc: “Tôi mong tất cả nhân viên của mình đều hành xử như những người tu luyện Đại Pháp”


Bài của một học viên Pháp Luân Đại Pháp ở Trung Quốc
[MINH HUỆ 27-2-2017] Trước khi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp vào tháng 5 năm 1998, tôi từng gặp rất nhiều vấn đề về sức khoẻ. Thân thể tôi đã trở nên vô bệnh và không còn bị mệt mỏi nữa, vì tu luyện Đại Pháp đã ban cho tôi sinh lực.
Tháng 8 năm 1998, nhà máy nơi tôi làm việc bị ngập lụt và tạo thành một lớp bùn dày trên sàn nhà. Khi đang lau dọn, tôi bị một mảnh kính vỡ cứa vào gót chân. Tôi không bận tâm và tiếp tục lau dọn sàn nhà. Tôi chỉ giữ vết thương sạch sẽ. Lúc tôi làm xong việc, máu đã dừng chảy. Tôi chỉ cảm thấy đau một chút khi bước đi. Ba ngày sau, cơn đau đã hết và không có dấu hiệu tổn thương.
Năm 2002, tôi quên tắt máy chưng cất khi rời công sở. Khi về đến nhà, tôi nhìn thấy ánh sáng màu đỏ trước mắt mình, giống như chỉ thị trên máy chưng cất khi nó chưa tắt. Tôi quay lại nhà máy và tắt máy.
Năm 2003, một máy nhiệt độ cao ngừng hoạt động trong ca trực của tôi. Tôi phát hiện ra dây dẫn đã bị cháy và mất điện. Không suy nghĩ nhiều, tôi dùng tay trần nối lại dây. Khi máy chạy quá nhiệt độ và công tắc bảo vệ bị ngắt, tôi nhận ra máy đã chạy trên một nguồn điện khác và không được điều khiển bằng công tác nguồn. Tôi đã kết nối dây trực tiếp bằng đôi tay trần của mình. Và Sư phụ đã bảo hộ tôi.
Xem nhẹ lợi ích cá nhân
Năm 2000, các viên chức nơi tôi làm việc đã tham gia bức hại các học viên Pháp Luân Đại Pháp. Họ phạt và giảm mức lương của tôi vì không từ bỏ tín ngưỡng của mình. Họ cũng đưa ra thông báo công khai. Tôi cảm thấy bất bình và nghĩ đến việc bỏ bê công việc. Nhưng sau khi suy nghĩ về nó, tôi nhận ra rằng mình không nên giống như một người bình thường, vì vậy tôi tiếp tục tận tâm làm tốt công việc của mình.
Tôi nghiêm khắc với bản thân mình về mọi thứ. Khi người thân hoặc hàng xóm nhờ tôi lấy trộm đồ từ nhà máy cho họ, tôi đã mua các món đồ và tặng miễn phí cho họ.
Khi tôi lắp điều hòa không khí ở nhà, chúng tôi cần sáu mét dây cáp nặng. Cửa hàng không bán loại cáp đó. Có một số cáp đã sử dụng trong kho nhà máy chúng tôi, vì vậy tôi đã trả 20 nhân dân tệ và lấy số dây cáp đã qua sử dụng về nhà. Khi giám đốc hỏi tôi tại sao lại trả 20 nhân dân tệ, tôi giải thích và anh ấy nói là không cần phải trả tiền. Tôi nói với anh rằng là một người tu luyện, tôi sẽ không lấy không bất cứ thứ gì.
Năm 2004, tôi chịu trách nhiệm kiểm tra chất lượng của nguyên liệu thô. Hầu hết các nhà cung cấp muốn lấy lòng tôi. Tôi không nhận bất cứ thứ gì họ biếu tặng và nói với họ rằng là một học viên Đại Pháp tôi không thể nhận bất kỳ món quà nào của họ.
Thay vì nhận quà cáp, tôi đã giảng chân tướng về Đại Pháp cho họ và hầu hết họ đều đồng ý làm Tam thoái.
Một số nhà cung cấp cho biết: “Xã hội sẽ tốt hơn nếu có nhiều người hành xử như cô.” Những người khác nói: “Cô là người trung thực nhất trong đơn vị của cô.”
Nghĩ cho người khác trước
Nhà máy của tôi tinh giản biên chế và phải giảm mức lương của một nhân viên. Tất nhiên, không ai muốn là nhân viên đó. Tôi tình nguyện cắt giảm lương. Tiền lương hàng tháng của tôi ít hơn 60 nhân dân tệ so với các đồng nghiệp khác.
Tôi đã được trao tặng danh hiệu “nhân viên gương mẫu” vào năm 2004, 2005 và 2007. Tôi đã dùng tiền thưởng mua quà tặng cho tất cả những người làm việc cùng mình. Tất cả họ đều nói rằng chỉ những học viên Đại Pháp mới có thể làm như vậy.
Luôn có những tranh chấp về chất lượng sản phẩm tại đơn vị công tác. Sư phụ đã ban cho tôi trí huệ, vì vậy tôi có thể giải quyết những vấn đề mà người khác không thể. Cuối cùng, tôi đã tiết kiệm cho nhà máy hàng chục nghìn nhân dân tệ.
Sư phụ dạy chúng ta làm người tốt. Tôi ghi nhớ trong tâm rằng mình là một học viên và tin tưởng vào Pháp và Sư phụ.
Tại một cuộc họp, tổng giám đốc của chúng tôi nói: “Tôi mong tất cả nhân viên của chúng ta đều hành xử như cô ấy.”

Bản tiếng Hán: http://www.minghui.org/mh/articles/2017/2/27/343626.html
Bản tiếng Anh: http://en.minghui.org/html/articles/2017/5/4/163084.html
Đăng ngày 15-6-2017; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.