Thứ Ba, 10 tháng 5, 2016

Câu chuyện luân hồi: Thiên mã hành không


Tác giả: Tiểu Liên
[ChanhKien.org] Vũ trụ mênh mông, sinh mệnh nhiều không sao đếm được, các chủng các loại vô cùng phức tạp. Trong một cảnh giới nọ, có một vị Thần vô cùng thần thông quảng đại. Ông chưởng quản sự an nguy của hết thảy chúng sinh vũ trụ trong tầng thứ đó. Ông có một vật cưỡi mang hình dáng một chú ngựa, ở đây chúng ta gọi là “Thiên Mã”. Thiên Mã có thể bay lượn tự do trong không gian, dù là những dãy núi cao lớn sừng sững, hay những con sông dài rộng mênh mông, nó đều có thể bay qua được. Về sau, vị Thần phải đi làm một việc đại sự nên phải rời bỏ tầng thứ đó. Lúc sắp ra đi, vị Thần vĩ đại vuốt đầu Thiên Mã, chỉ tay xuống bên dưới (thật ra là chỉ về trung tâm) sau đó liền biến mất.
Từ khi chủ nhân đi mất, Thiên Mã luôn mong ngóng chủ nhân trở về. Nhưng thời gian đằng đẵng, vô lượng thời gian đã trôi qua, Thiên Mã đã rất nhiều lần chứng kiến quá trình thành-trụ-hoại-diệt của các tầng thứ vũ trụ bên dưới, nhưng chủ nhân vẫn chưa trở về.
Thiên Mã quyết định tự mình đi tìm kiếm chủ nhân, thiên thể vũ trụ to lớn vô cùng vô tận, không gian nhiều đến mức không sao kể xiết được, hơn nữa quá trình tìm kiếm dài đằng đẵng, tìm kiếm trong mê mờ, phải mạo hiểm cả sinh mệnh. Trong vũ trụ có rất nhiều sinh mệnh khác nhau, Thiên Mã rất có thể sẽ bị chúng làm hại.
Trong một tầng thứ nọ, Thiên Mã gặp được một vị Thần, vị Thần này thuần tịnh như một đứa trẻ 2 tuổi, thân thể trong suốt như ngọc. Lúc gặp nhau, vị Thần đang lo buồn, ưu tư, đôi mắt nhìn khắp xung quanh không mục đích. Vị Ngọc Thần nhìn thấy Thiên Mã rất vui mừng, liền bay đến nói với Thiên Mã: “Ngươi đến rất đúng lúc, ta đang muốn tìm Đại Pháp có thể giúp chúng sinh thoát khỏi họa hủy diệt, ta nghe nói đắc được Đại Pháp này thì chúng sinh sẽ không bao giờ rơi vào tình cảnh bại hoại nữa. Ngươi có thể dẫn ta đi tìm chăng?”
Thiên Mã nghe xong vui mừng nói: “Được chứ!”
Thế là Thiên Mã cùng với Ngọc Thần bắt đầu cuộc hành trình xuyên qua các tầng thứ vũ trụ dài đằng đẵng! Họ đã cùng nhau đối mặt với đủ loại tình huống hiểm nguy, có những vị Thẩn bất hảo muốn làm hại Ngọc Thần, Thiên Mã che chở cho anh, có những vị Thần xấu xa muốn làm hại Thiên Mã, Ngọc Thần cũng ra sức bảo vệ Thiên Mã. Mặc dù vậy, họ cũng đã phải chịu những thương tổn rất lớn. Khi họ gần như đã mất hết hy vọng, lúc Thiên Mã cõng Ngọc Thần đến dưới chân một ngọn núi lớn nhìn không thấy bờ, họ chợt nghe thấy một loại âm nhạc vô cùng mỹ diệu, quả là:

Mỹ diệu thiên âm tự thiên lai
Vô lượng từ bi lượng tâm hoài
Thiên địa thương sinh văn thử âm
Vô hạn phúc đức đại tự tại.

Dịch nghĩa:
Thiên âm mỹ diệu đến từ trời
Từ bi vô lượng rọi tâm can
Chúng sinh trời đất nghe âm sắc
Phúc đức vô ngần tự tại thay.

Ngọc Thần nói: “Hình như trên núi cao đang mở hội Đại Pháp, chúng ta cùng đi xem xem!” Thế là Thiên Mã cõng Ngọc Thần bay lên trên núi cao, chỉ thấy:

Tường vân liễu nhiễu tại thiên biên
Chủ phật giảng pháp địa dũng liên
Chúng Thần tĩnh tâm lai thính pháp
Thương khung tận khán Pháp Luân toàn

Dịch nghĩa:
Mây lành quấn quýt giữa thiên không
Phật Chủ giảng Pháp đất nở sen
Chúng Thần tĩnh tâm đến nghe Pháp
Trời xanh hiển rõ Pháp Luân xoay

Thiên Mã vừa nhìn đã nhận ra chủ nhân! Hai chân trước quỳ xuống khóc mãi không thôi (viết đến đây tôi cũng không ngăn được dòng nước mắt), Ngọc Thần cũng quỳ hai chân xuống bái lạy Phật Chủ. Đây chính là:

Vạn thiên tầm hoa kim đắc kiến
Bất cấm nhãn lệ dũng như tuyền
Dữ sư thiêm ước tề hạ tẩu
Vi đáo nhân gian liễu hồng nguyện

Dịch nghĩa:
Bấy lâu tìm kiếm nay được gặp
Làm sao ngăn được lệ tuôn trào
Thệ ước với Thầy cùng đi xuống
Hoàn thành nguyện lớn đến nhân gian

Phật Chủ từ bi nhìn thấy họ, liền nói với Thiên Mã: “Ngươi hãy chăm sóc Ngọc Thần thật tốt, bất kể ở đâu, bởi vì duyên phận giữa hai ngươi là Pháp duyên! Những chuyện trong quá khứ ta đã biết cả, sau khi đi xuống nhân gian, các ngươi hãy cùng một số Thần khác khai sáng các sự việc, trong Chính Pháp các ngươi hãy phối hợp với nhau thật tốt, giống như bây giờ ngươi cần phải cõng anh ấy vậy” (đại ý). Thiên Mã nói: “Vâng! Thưa Chủ nhân”. Sau đó Phật Chủ từ bi vuốt đầu Thiên Mã, cười nói: “Đi xuống đi! Đến nhân gian chờ ta!” Sau đó lại chìa tay lấy một cụm hoa Ưu Đàm Bà La trao cho Ngọc Thần, nói: “Lúc loài hoa này khai nở chính là báo hiệu ta đã đến thế gian con người truyền Đại Pháp, khi Thiên Mã tặng cho ngươi hoa này cũng là lúc duyên phận một đời sau cùng ở nhân gian của các người đã bắt đầu!” (đại ý). Sau đó lại nói với Thiên Mã: “Đến lúc đó ngươi hãy tận tâm nhắc nhở anh ta, khi đó anh ta vẫn còn rất trẻ con, hãy nhắc nhở anh ta nhiều một chút!”, “Thưa vâng!” Thiên Mã sảng khoái đáp lại. Sau đó họ cùng nhau hạ xuống. Nơi nhân gian, họ đã cùng những vị Thần khác diễn những màn diễn đặc sắc.
Tại kiếp này, đúng lúc Thiên Mã và Ngọc Thần gặp được nhau, cũng chính là thời điểm hoa Ưu Đàm khai nở khắp nơi trên thế giới, hơn nữa Thiên Mã thật sự đã đưa cho Ngọc Thần một cụm hoa Ưu Đàm Bà La (chẳng qua chỉ là tấm ảnh chụp). Vì thế mà Ngọc Thần lúc đó đã viết mấy câu thơ sau:

Vịnh Bà La hoa
Thơ: Tiêu Ngọc
Băng tâm ngọc khiết ngạo thanh hàn
Tam thiên luân hồi nhập phàm gian
Mê trung thùy giải huyền trung ý
Bà La hoa khai kết thiện duyên
Dịch nghĩa:
Băng tâm ngọc khiết đón giá lạnh
Nghìn năm luân hồi giữa thế gian
Trong mê ai giải điều huyễn hoặc
Ưu Đàm Bà La kết thiện duyên

Hai người họ đã cùng nhau dùng bút thần gắng hết sức làm những việc bản thân cần phải làm. Đây chính là:

Thiên cổ thanh thanh khẩn khẩn thôi
Diệt tẫn tà ác bút như phi
Pháp đồ tích duyên mạc đình bộ
Viên mãn thừa liên tề song phi

Dịch nghĩa:
Tiếng trống trời ầm ầm thúc giục
Diệt tận tà ác bút như bay
Đệ tử Đại Pháp không dừng bước
Ngày viên mãn cưỡi sen cùng bay
Dịch từ: http://www.zhengjian.org/2009/06/30/60300.轮回纪实:天马行空.html

Ngày đăng: 03-05-2016

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét