Thứ Tư, 3 tháng 4, 2013


Lịch sử bị cải biên

Tác giả: Đắc Lộc

[Chanhkien.org] “Trước khi tới tôi đã biết rằng cựu thế lực sẽ an bài hết thảy điều này, trong an bài ấy tôi tuyển trạch những gì tôi cần, nhưng rất nhiều thứ ở căn bản thì cựu thế lực không thể cải biến, đành rằng những thứ đó đã định lại như thế, sau khi Chính Pháp lần này bắt đầu thì cựu thế lực vẫn cải [biến] động [đến] hơn 80% những gì đã định ra từ tiền sử. Tôi không thể thừa nhận loại hành vi lợi dụng tôi để thoả mãn ‘vị tư’ của chúng mà không đếm xỉa gì đến an nguy của chúng sinh và khung thể, đó chính là một nguyên nhân vì sao tôi bài trừ chúng.” (Giảng Pháp tại Pháp hội miền tây ở Mỹ Quốc vào tiết Nguyên Tiêu, 2003 [phần hỏi và trả lời vào buổi chiều])
Trải qua lịch sử 5.000 năm, trong luân hồi chuyển thế đã đóng các vai diễn không giống nhau.
Đời người tựa như giấc mộng, giấc mộng tựa như đời người.
Đôi lúc thật sự không rõ giấc mộng là thật, hay là hiện thực mới là thật.
Trong giấc mộng tôi khai triển mọi loại thần thông, hàng yêu phục ma, tung hoành thập phương.
Ở hiện thực tôi tịnh tâm tu luyện, tìm kiếm bản chất thật sự của đời người.
Vì sao lại có giấc mộng, giấc mộng đến từ đâu, tại sao không thể khống chế tự nhiên?
Là bởi vì cái thân thể vật chất này còn chưa thức tỉnh.
Dưới trạng thái thanh tỉnh nhìn đời đời kiếp kiếp này giống như một giấc mộng lớn.
Tỉnh mộng mới biết rõ được cái tôi thật sự.
Đoạn thời gian trước tôi đã mơ một giấc mộng, cảnh tượng là tại Sở-Hán tương tranh, Hạng Vũ một mình dắt chiến mã đứng bên sông Ô Giang.
Trên chiến trường, binh sĩ Sở-Hán chém giết động trời; bên sông Ô Giang, nội tâm Hạng Vũ hết sức bình tĩnh, tựa như dòng nước bất động.
Trên thiên thượng, chúng Thần khắp trời đang xem ông ra quyết định cuối cùng của đời này.
Con đường này là chúng Thần lưu lại cho ông.
Bỏ đi tất cả cái cũ, buông bỏ tất cả cái cũ, vượt Giang Đông, đợi thời trở lại.
Nội tâm Hạng Vũ phân minh rõ rằng Thần trên thiên thượng đều đang xem màn này, đây là một vở kịch, ông có thể thoái lui.
Tuy nhiên ông nhìn những người lính anh em còn đang khổ chiến trên chiến trường, ngẫm nghĩ “Ngu Cơ rút kiếm tự sát”, chăm chú nhìn núi sông cuồn cuộn, một luồng hào khí từ trong lòng dâng lên, nếu như ta trở về, dẫn dắt những người lính anh em mới, kéo nhau trở lại, quét sạch mọi thứ, vậy đời còn có ý nghĩa gì.
Lịch sử đi qua đều đã mất đi, không thể quay lại.
Thành, trở thành chủ thiên hạ; bại, trở thành anh hùng thiên hạ.
Hạng Vũ rút kiếm tự vẫn, thân thể ngã xuống một cách oanh liệt.
Có một vị nữ Thần trên thiên thượng tên Thanh Hoa, nhìn thấy cảnh tượng này, thấy được cái chí tình chí tính của Hạng Vũ, dòng lệ tuôn rơi, đã để lại một bài thơ trên vách đá như sau:
Lúc sống là hào kiệt,
Khi chết vẫn anh hùng;
Nay nhớ về Hạng Vũ,
Không thể quá Giang Đông.
Vị nữ Thần này sau đó hạ thế chuyển sinh thành Lý Thanh Chiếu, trong lúc nước mất nhà tan, lưu lạc bốn phương đến bên sông Ô Giang, ký ức đột nhiên mở ra, nhớ lại bài thơ đã viết trước đây, liền mang nó viết ra, lưu truyền lại cho đời.
Ở đời này tên của tôi có hai chữ trong bài thơ này.
Lịch sử về sau sử sách ghi lại rằng, Lưu Bang xưng đế, Lữ Hậu mưu sát Hàn Tín tại Vị Ương cung.
Lịch sử giống như xuân hạ thu đông vậy, lặp lại, nhưng không hoàn toàn lặp lại hết.
Không tu luyện, ký ức không được đả khai, làm sao biết được lịch sử đã bị cựu thế lực làm thay đổi.
Khi Hàn Tín bình luận về Hạng Vũ đã từng nói: Phụ nhân chi nhân (người xử sự giống phụ nữ), thất phu chi dũng (cái dũng của kẻ thất phu).
Khi tôi dò tìm quá trình chuyển thế của Hạng Vũ, dò mãi cho đến thời kỳ của Tam Hoàng Ngũ Đế, cội nguồn sớm nhất của Hạng Vũ, đều không thấy được sinh mệnh của ông có mang loại nhân tố này, cảm thấy vô cùng khó hiểu.
Sau đó cơ duyên xảo hợp đến nhà một học viên chơi, anh đã đắc Pháp 3 năm.
Lúc nhìn thấy anh, thì cái uẩn khúc trong lòng của tôi từ đây đã được mở ra.
Anh nói anh thích xem luân hồi, mãi luôn muốn biết tại sao mình đắc Pháp trễ như vậy, có người đồng tu nói với anh, trước đây anh nguyên là Hạng Vũ chuyển thế.
Cùng một thời kỳ này, tại sao lại có đến hai người Hạng Vũ.
Tôi liền hỏi anh hai vấn đề: “Binh pháp có nói: Công thành vi hạ, công tâm vi thượng (giành được lòng người tốt hơn là giành được thành trì). Tại Hồng Môn Yến, tại sao anh không giết Lưu Bang, còn nữa trong quá trình chinh chiến về sau, anh đã bắt được cả nhà lớn nhỏ của Lưu Bang, tại sao lại không giết họ; nếu như anh giết họ rồi, thì sức khỏe và tinh thần của Lưu Bang đều loạn, không chiến mà bại”.
“Lưu Bang là anh em của tôi, làm sao tôi có thể giết anh em và người nhà của ông ta chứ?” Anh mở miệng.
Tôi nhìn tướng mạo của anh, từ phần mũi trở xuống, hết sức giống như tôi.
Tôi không nhịn cười được, nói với anh: “Anh đó, chính là cái ông Hạng Vũ ‘phụ nhân chi nhân, thất phu chi dũng’, anh chính là phó nguyên thần của ông ta, việc bỏ qua Lưu Bang tại Hồng Môn Yến và trên chiến trường, là anh đã khống chế chủ nguyên thần làm vậy đó”.
“Hôm nay gặp được anh, niềm hối tiếc lớn nhất trong lòng của tôi đã được giải rồi. Các anh chỉ biết được Hàn Tín là chuyển thế của Sư phụ, tuy nhiên các anh không biết được á phụ (người cha) của Hạng Vũ Phạm Tăng cũng là Sư phụ chuyển thế”.
“Sư phụ từng giảng, cùng một đời có tới mấy người là do Sư phụ chuyển thế”, người bạn đồng tu cùng đi với tôi nói.
Bên cạnh còn có một nữ đồng tu, thường xuyên tới nhà anh chơi.
“Vậy anh biết tôi là ai không”, cô ấy hỏi.
Tôi nhìn đôi mắt của cô, nói: “Duyên mà anh và cô kết là thiện duyên, vì vậy ở đời này mọi người vẫn là bạn tốt”.
Tôi uống một ngụm nước, vừa cười vừa nói với cô: “Cô là người mà năm ấy được Hạng Vũ tha mạng, Lữ Hậu”.
“Tại sao anh lại biết được?”
Cô cũng không ngạc nhiên, nói: “Có bạn đồng tu nói với tôi, chồng tôi là Lưu Bang, mãi đến bây giờ còn chưa đắc Pháp”.
“Kỳ thực Lưu Bang cũng không phải chỉ một người, ông ta cũng có tới mấy phó nguyên thần, tôi còn quen biết một người Lưu Bang nữa”, tôi nói với cô.
Mọi người bắt đầu trầm tư.
Lưu Bang giành được thiên hạ, mưu sát Hàn Tín tại Vị Ương cung, nghiệp lực quá lớn, đời này vẫn còn đang làm người thường, trước mắt chưa đủ tư cách để đắc Pháp.
Còn người học viên này, là một nguyên thần trong các sinh mệnh của Lữ Hậu, chưa chắc đã là chủ mưu tại Vị Ương cung, vì vậy đã bước vào tu luyện Đại Pháp.
Cựu thế lực vì để đạt được mục đích, thật sự đã an bài hết sức tinh vi, chính là [đối với] một sinh mệnh, khống chế không được, còn an bài người của chính mình nữa.
Do quan hệ công việc, tôi phải đi thành phố khác, lại nghe được câu chuyện luân hồi có liên quan đến thời Tây Hán.
Người học viên đó nói với tôi, có một nữ học viên tại Đại Lục, năm 2000 sau khi đi Bắc Kinh thỉnh nguyện trở về địa phương, liên tục 3 hôm liền mơ cùng một giấc mơ dài. Ngày thứ nhất mơ chưa hết, ngày thứ hai, ngày thứ ba tiếp tục mơ.
Cảnh tượng trong mộng như sau: Vào triều Tần, anh ta là chuyển sinh của Trương Lương, trong mơ nghe thấy có người gọi tên anh ta. Quen biết Lưu Bang là bởi vì Lưu Bang bị rơi xuống một cái hố lớn, có con hổ muốn ăn thịt Lưu Bang, thời cổ đại vẫn còn có hổ. Anh ta cứu thoát Lưu Bang, từ đó về sau, Lưu Bang vô cùng tín nhiệm anh ta. Câu chuyện này cô đã thấy được trong mộng.
Sau đó Hán-Sở tương tranh, anh ta thay Lưu Bang ra mưu lược kế sách.
Lưu Bang có được thiên hạ rồi, anh ta không chấp trước đối với công danh lợi lộc, chuẩn bị vào trong núi tu luyện.
Vì để cáo biệt, anh ta vào trong cung.
Lưu Bang níu giữ không được, ban thưởng hai người cung nữ cho anh ta, một người tuổi trưởng thành, một người còn nhỏ tuổi.
Người nhỏ tuổi nói với người trưởng thành: “Chị già như vậy, Trương đại nhân sẽ không thích chị đâu”.
Người trưởng thành nói: “Tôi đến để giúp Trương đại nhân, sau này Đại Pháp khai truyền, Trương đại nhân có nạn, tôi sẽ giúp ông”.
Trương Lương khi đó tạ từ sự ban thưởng của Lưu Bang, dẫn theo mấy người hầu vào trong núi tu luyện.
Anh ta tu luyện trong thời gian không lâu thì đã tĩnh lại, bắt đầu xuất hiện công năng.
Lúc này, anh ta nhìn thấy được sự biến hóa thiên tượng liên quan đến Hàn Tín, can hệ đến vận mệnh của Hàn Tín, là sự an bài của cựu thế lực, anh ta cũng tham dự vào trong đó. Bởi vì chúng ta đều là người tu luyện, cảnh tượng thấy được là bất toàn, vì để tránh các can nhiễu không cần thiết đối với đồng tu, ở đây không được phép thuật lại.
Trương Lương tiếp tục tu luyện trong sơn động, sau khi hoàn thành một sự việc rồi, thời gian không lâu thì đã viên mãn.
Người đồng tu này trông thấy bên trong thân thể của Trương Lương xuất ra một người giống mình như đúc, người đó đứng dậy nói: “Tôi viên mãn rồi, phải đi đây”. Sau đó đá anh ta (Trương Lương) một cái ngã nhào, bay ra khỏi sơn động.
Người học viên này tỉnh lại rồi, phát hiện bản thân đã đến một nơi phải chuyển thế, Thần trên trời nói với anh ta, đời này của anh đã tích đại đức, đời sau có thể làm quan lớn, phát đại tài. Nhưng sau này Đại Pháp khai truyền, nếu anh muốn chuyển thế làm đệ tử Đại Pháp, anh cũng có thể dùng số đức này để tăng công, anh hãy tự mình lựa chọn.
Người học viên đó ngẫm nghĩ, rồi vẫn quyết định làm đệ tử Đại Pháp, dùng số đức này để tu luyện.
Khi đó là phó nguyên thần tu luyện, chủ nguyên thần tiếp tục luân hồi.
Đời này cô đã đắc Pháp.
Tà ác bắt đầu bức hại, cô đã đến chính quyền tỉnh để thỉnh nguyện, lúc đó có mấy ngàn người, dòng người rầm rộ.
Duyên phận đã được nối, liền được hóa giải.
Đại đội trưởng bảo vệ quốc gia trong thành phố từ trong mấy ngàn người kéo riêng cô ra, nói rằng để ý cô, thích cô.
Đời này cô là con gái, nhưng không đồng ý.
Sau đó địa phương lại tìm lý do để bức hại cô, người đại đội trưởng bảo vệ quốc gia đã bảo vệ cô một lần, cũng xem như là hoàn lại mối thiện duyên đã kết từ lịch sử.
Người đại đội trưởng này chính là người cung nữ lớn tuổi, người nhỏ tuổi chuyển sinh làm đồng tu.
Trong sự tu luyện về sau, ở trong mộng Sư phụ đã điểm hóa anh ta, Lưu Bang của năm đó bây giờ đang tu luyện tại một ngôi chùa, là một người hòa thượng già.
Duyên phận đã được mở ra, cô liền đi giảng chân tướng cho ông ta, khuyên ông tu luyện Pháp Luân Công.
Tuy nhiên người hòa thượng già không buông bỏ được những thứ của mình.
Sau đó cũng có vài người học viên đi giúp đỡ ông ta, nhưng trước sau ông đều không chấp nhận, hiện giờ vẫn còn trong tôn giáo.
Nghe xong câu chuyện này, tôi cảm thấy có thể trả lại nguyên vẹn chân tướng của toàn bộ lịch sử.
Tại Hồng Môn Yến, chủ nguyên thần của Hạng Vũ bị phó nguyên thần khống chế, tha cho Lưu Bang.
Sở-Hán tương tranh, đối với tâm nhẫn nhục của cảnh giới tu luyện, ông nhận thức chưa đủ, không trọng dụng Hàn Tín, để thiện duyên bị mất đi.
Hàn Tín phong Vương, thiên hạ vốn có thể chia ba.
Thập diện mai phục, Hạng Vũ không vượt sông Ô Giang, lịch sử đến đây thay đổi.
Trong tu luyện, tôi cũng đã xem một bộ phim truyền hình 6 tập, liên quan đến sự an bài của cựu thế lực từ 100 triệu năm trước và vận mệnh sau cùng của Lưu Bang.
Trong lúc ngủ, chiếc TV trước mắt đã mở ra, bắt đầu triển hiện ra hình ảnh.
Giọng nói của Sư phụ vang lên: Trước khi làm việc này, hãy xem thử sự an bài lịch sử trước đây.
Trước tiên là nhân vật lịch sử từng người một hiện diện, từ sân khấu bước ra, đi về hướng nào, nhân vật lớn có ký hiệu.
Tôi phải đi tìm gặp một nhân vật quan trọng.
Sau đó thấy được quá trình chuyển thế của tôi: Tôi phát nguyện xuống dưới, từ một thiên thể to lớn đi xuống. Thần trên cao hơn nhìn thấy được đại nguyện của tôi.
Bên cạnh tôi có an bài hai vị Bồ Tát.
Bồ Tát bên trái đi xuống hạ giới chuyển sinh trước, Bồ Tát bên phải luôn ở bên tôi.
Hai vị Bồ Tát này và đời đời kiếp kiếp của tôi có rất nhiều thứ liên quan nhau.
Khai sáng tam giới, Sư phụ truyền Pháp, những khó khăn gặp phải trong sự tu luyện 100 triệu năm trước là toàn thế giới bức hại.
Trong ma nạn, tà ác trừ tận, tu luyện viên mãn, mọi người về trời.
Thiên thể đại khung to lớn ấy của chúng ta tái tạo lại, mọi người đều đang mong chờ sự xuất hiện của vị Chủ mới của đại khung.
Sinh mệnh đó xuất hiện rồi, rất nhiều người không đồng ý.
Cựu thế lực nói :”Đây là người chúng tôi đã chọn, chúng tôi đã khai sáng cho anh ta văn hóa mà chúng tôi cần có.”
Vì vậy, cá nhân tôi hiểu được, văn hóa của Lưu Bang triều Hán là do cựu thế lực khai sáng và lưu truyền lại.
Lưu Bang mà tôi quen biết hiện tại vẫn còn ở trong nạn, tôi luôn mong rằng cô có thể bước qua được.
Sau khi cùng cô phân ra, trong sự tu luyện Chính Pháp, tôi đã đi vào thập diện mai phục.
Rất nhiều lần tôi muốn tự sát, cuối cùng lại buông xuống.
Lịch sử là sự lặp lại, nhưng lại không hoàn toàn lặp lại hết.
Hạng Vũ trong lịch sử đã chết tại thập diện mai phục; ở đời này, dưới sự chỉ đạo của Đại Pháp, ông đã tu xuất lai.
Quay đầu xem lại bài giảng Pháp của Sư phụ, tôi đã có nhận thức sâu sắc hơn đối với việc tại sao Sư phụ phủ định sự an bài của cựu thế lực, tại sao độ chủ nguyên thần.
Hy vọng rằng bài viết này có thể khởi được tác dụng gợi mở, giúp mọi người hiểu được lịch sử chân thật của vũ trụ, dưới sự chỉ đạo của Đại Pháp, hoàn thiện lịch sử của vũ trụ.
Dịch từ:
http://www.zhengjian.org/node/110925
http://chanhkien.org/2013/03/lich-su-bi-cai-bien.html

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét