Thứ Năm, 4 tháng 4, 2013


Phủi sạch phong trần: Lục địa Atlantis cổ xưa

Tác giả: Tiểu Liên

[Chanhkien.org] Từ khi còn nhỏ, tôi đã vô cùng thích thú với các phát hiện về khảo cổ và địa lý. Đặc biệt, tôi rất chú ý tới những nghiên cứu về sự thịnh suy của các nền văn minh và bài học có thể rút ra từ đó. Tôi luôn cởi mở và “cầu tiến” khi chấp nhận những thành quả nghiên cứu từ nhiều lĩnh vực. Việc chú tâm đến sự thịnh suy của các nền văn minh để rút ra bài học đã trở thành sở thích của tôi, và cho phép tôi viết nhiều bài viết về đời sống và lịch sử. Nhiều lần, khi tôi cảm thấy rằng tôi không có gì để viết, trong vòng vài ngày, những ý tưởng mới hay cảm hứng lại thúc giục tôi cầm bút để viết ra suy nghĩ của bản thân về đời sống và lịch sử. Một cảm giác về trách nhiệm đến từ tận đáy lòng đã giúp tôi liên tục viết bài. Mỗi khi đối mặt với những chướng ngại hay chỉ trích, đầu tiên tôi sẽ hướng nội để tìm kiếm. Sau khi đã loại bỏ những ý niệm bất chính và ích kỷ của bản thân, tôi sẽ cười và tiếp tục viết ra những hiểu biết của mình…
Trong một số tờ báo hay tạp chí khoa học phổ biến bằng Hoa ngữ, có thể tìm thấy vài câu viết về nền văn minh đã mất Atlantis. Hôm nay, tôi sẽ nói ngắn gọn về thảm họa đã từng hủy diệt nền văn minh Atlantis.
Các nhà khoa học hiện đại tin rằng có một lục địa tên là Atlantis đã từng tồn tại ở một nơi nằm giữa bờ biển phía Đông của Châu Mỹ và Tây Âu. Một nhà triết học Hy Lạp từng nói rằng nền văn minh Atlantis là một đế chế hùng mạnh trên biển, một hạm đội hải quân lớn mạnh đã từng tấn công đảo Crete thời Hy Lạp cổ đại. Là người tu luyện, chúng ta đã học được từ những bài giảng của Sư Phụ rằng đã từng có một nền văn minh vô cùng tiên tiến ở phương Tây. Dựa trên những gì tôi biết, đế chế đó thực sự rất hùng mạnh ở thời kỳ đỉnh cao của sự thịnh vượng. Làm sao mô tả nó đây? Để tôi nói thế này: Đối với họ, nền văn minh hiện đại của chúng ta không thể được coi là tiên tiến, và thậm chí họ còn coi chúng ta ở dưới mức “kém phát triển.”
Các thành phố của họ được làm bằng pha lê với độ trong và tinh khiết rất cao, thường thấy nhất là kim cương. Y phục mà họ mặc không được làm từ vải thông thường mà được tạo ra bởi linh cảm của những sinh vật sống nơi biển sâu hay trên mặt đất. Mọi thứ ở vùng đất đó, từ cảnh giới tồn tại của các sinh vật cho tới văn hóa của họ đều được truyền cấp bởi Thần dựa trên tiêu chuẩn đạo đức của con người.
Những người này thực sự đã đạt tới cảnh giới siêu phàm thoát tục. Khi tâm tính của họ phù hợp với tiêu chuẩn, nhiều điều có thể xảy ra chỉ bằng ý chí. Lấy ví dụ, để tiêu diệt những tên cướp biển, họ cử một lực lượng hải quân ra biển và không phải chịu mất mát nào ngay cả khi đối mặt với gió mạnh và sóng dữ, trong khi tàu của những tên cướp biển thì bị lật và chìm nghỉm ngay cả khi mặt nước vẫn phẳng lặng.
Đó là một nền văn minh Thần truyền chân chính; nó thực sự cho phép xã hội và đạo đức thăng tiến cùng nhau. Con người chiểu theo các quy tắc được thiết lập bởi Thần. Tất nhiên, mọi thứ rơi rớt xuống quả Địa cầu này đều sẽ bị hư hoại. Theo thời gian, một số quan hệ xã hội đã phát triển, dẫn tới va chạm và xung đột giữa người với người. Nếu con người có thể dàn xếp những vấn đề này đúng đắn, Thần sẽ ban cho họ trí tuệ, và họ sẽ được hưởng “đãi ngộ” cũng như sự huy hoàng mà những tộc người khác không có. Lấy ví dụ, cũng như trường hợp một người biết cách tạo ra một chiếc xe đạp, anh ta sẽ có thể tận hưởng sự tiện lợi và thỏa mãn mà chiếc xe mang lại cho anh ta.
Họ đã đạt được những thành tựu vĩ đại trong du hành không gian. Họ lái những chiếc phi thuyền không gian được vận hành bằng một thứ nhiên liệu đặc biệt để có thể bay sang các tinh cầu khác và để lại dấu của họ (họ khắc lên đá để minh chứng rằng họ đã từng đến đó). Tôi không thể nói nhiều hơn được nữa, xin thứ lỗi cho tôi.
Sự phát triển của vũ trụ là để cho ngày hôm nay, chỉ vài năm trong khoảng thời gian hiện tại này. Vũ trụ đã trải qua một lịch sử rất lâu dài và vô số nền văn minh đã trải qua nhiều loại thử thách cũng như khổ nạn. Mục đích sự tồn tại của họ là vì sự hồng truyền của Đại Pháp Vũ trụ ngày hôm nay và giúp con người lựa chọn, hoặc là đứng về phía Chính Pháp hoặc là chống lại Chính Pháp. Không ai xứng đáng trở thành kẻ thù của Đại Pháp. Nhưng họ phải lựa chọn, đây là vấn đề tồn vong của mỗi sinh mệnh.
Do đó, nền văn minh hiện đại đã bắt đầu phát triển và trở nên thịnh vượng. Vì sân khấu chính của vở kịch vĩ đại sẽ diễn ra tại Trung Quốc, Thần đã an bài một cách có hệ thống nền văn hóa Đông phương với nội hàm thâm sâu và một lịch sử văn minh khá dài. Họ cũng đã để nó kế thừa nền văn minh trước đó để nó có một xuất phát điểm tương đối cao. Ngược lại, nền văn minh Tây phương không phải là sân khấu chính của vở kịch vĩ đại, và sự phát triển của nó đã theo một hướng khác trong khi con người chờ đợi sự phổ truyền của Đại Pháp. Nói cách khác, nền văn minh Tây phương đóng vai trò phụ trợ nền văn minh Đông phương. Do vậy, xã hội Tây phương không được phép kế thừa nền văn hóa tiền sử phát triển cao độ của họ. Vậy thì phải làm gì với nền văn minh trước đó? Làm cho nó biến mất.
Nhưng làm một nền văn minh phát triển cao độ lập tức biến mất không phải là dễ, không phải là vì Thần không có bản sự, mà là vì mọi thứ mà Thần làm đều phải có một “lý do”. Nếu không có lý do, họ không thể làm điều đó, nếu không họ cũng có thể bị rớt xuống.
Vào thời điểm mà nền văn minh Atlantis biến mất, đạo đức của nhân loại đã trượt dốc mau chóng – sự đố kỵ giữa người với người trở nên nghiêm trọng và họ có thể làm bất cứ điều gì chỉ để thỏa mãn dục vọng ích kỷ của bản thân. Ngoài ra, họ cảm thấy rằng họ có năng lực lớn hơn cả Thần và không còn kính trọng Thần nữa; họ trở nên vô cùng ngạo mạn và đi khắp nơi để xâm chiếm các quốc gia khác.
Vào buổi trưa một ngày đẹp trời, những ngọn hồng thủy cao hơn 100 mét đột ngột xuất hiện phía chân trời, kèm theo những trận giông bão dữ dội, đồng thời đáy biển chuyển động lên xuống vô cùng mạnh mẽ. Trước khi con người kịp phản ứng, cả thành phố làm bằng pha lê đã chìm xuống đáy Đại Tây Dương. Tất cả sự huy hoàng của nền văn minh Atlantis đã trở thành một huyền thoại đẹp đẽ. Khi thời gian trôi qua, nhân loại đã dần dần quên mất nó.
Trong thế kỷ cuối cùng, một số nhà khoa học đã tìm thấy dấu tích của nền văn minh này qua nhiều phương cách tiếp cận khác nhau, và những sự phán đoán cũng như giả thuyết lại bắt đầu lan truyền trong thế giới con người…
Dịch từ:
http://www.zhengjian.org/zj/articles/2008/6/17/53349.html
http://www.pureinsight.org/node/5437

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét