Thứ Tư, 28 tháng 10, 2015

Các bác sĩ kinh ngạc vì không phát hiện thấy chấn thương


Bài viết của một học viên ở tỉnh Hắc Long Giang, Trung Quốc
[MINH HUỆ 15-7- 2015]
Chứng thực Pháp ở nơi làm việc
Tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp vào cuối năm 1996. 10 năm tu luyện đã ban cho tôi một cơ thể khỏe mạnh, tâm trí hạnh phúc, và một cuộc sống trọn vẹn.
Sau khi nghỉ hưu, tôi tìm được một công việc bán thời gian là kiểm tra các đường dây điện. Nhiệm vụ của tôi là đạp xe đạp dọc theo các tuyến đường để kiểm tra lỗi cho những dây điện ở phía trên.
Công việc này đem lại cho tôi sự tự do để giảng chân tướng, phân phát đĩa DVD, gửi những tin nhắn thoại qua điện thoại, và phân phát tờ rơi trong lúc làm công việc được giao. Vì mục đích chính của tôi là trợ Sư Chính Pháp và cứu độ chúng sinh, tôi không e ngại về chuyện lương thấp.
Tai nạn khi đang đạp xe đạp
Vào ngày 2 tháng 9 năm 2012, như thường lệ, tôi đạp xe đạp đi kiểm tra. Tới một đoạn đường dài và dốc, tôi để xe đạp dần dần tăng tốc trong khi trượt xuống. Ở giữa con dốc, một chiếc xe đạp khác xuất hiện ở bên phải của tôi và có nguy cơ đụng phải tôi. Cảnh giác với nguy hiểm sắp xảy ra, tôi lên tiếng để báo động cho người lái xe đạp đó. Cùng lúc, một xe máy xuất hiện ở bên trái của tôi và bất ngờ đổi hướng ngoặt vào bánh trước của tôi, va chạm với xe đạp của tôi.
Tôi tỉnh lại sau một khoảng thời gian. Khi mở mắt ra, tôi thấy mình ở giữa một nhóm người lạ, xung quanh là các tòa nhà trông khá quen thuộc. Tôi nhận ra đây là khu vực nằm trên lộ trình kiểm tra hàng ngày của tôi và tuyên bố: “Tôi vẫn ổn, không sao cả.” Người đang đỡ tôi thở phào nhẹ nhõm và nói: “Bác đã tỉnh rồi.”
Tôi sờ lên mặt của mình và nhận ra tay tôi đầy máu. Nhìn quanh, tôi phát hiện ra chiếc mũ trắng của tôi loang lổ máu nằm ngay bên cạnh một vũng máu lớn trên đường. Tới lúc đó tôi mới nhận ra mình đã bị tai nạn.
Tôi đã hoàn toàn tỉnh táo trở lại khi xe cấp cứu đến. Người lái xe máy đã va vào xe của tôi muốn đưa tôi đến bệnh viện để điều trị. Tuy nhiên, tôi đã từ chối. Sau đó anh bảo tôi gọi điện cho gia đình của tôi. Tôi gọi cho con trai của mình và giải thích ngắn gọn sự việc. Anh ta cầm điện thoại của tôi và báo cho con trai tôi địa chỉ của bệnh viện. Mặc cho tôi phản đối, họ nhanh chóng khênh tôi vào xe cấp cứu và chuyển tôi đến bệnh viện.
Phép màu ở bệnh viện
Con trai tôi và tôi đến bệnh viện cùng lúc. Sau đó tôi được đặt vào một chiếc ghế. Mặc dù mặt tôi đầy máu và tôi cần có người giúp để ngồi thẳng dậy, tôi kiên quyết nói với con trai rằng tôi ổn và tôi muốn về nhà. Con trai tôi đáp: “Để con sắp xếp mọi việc. Cha chỉ cần yên lặng nghỉ ngơi. Con biết rằng cha muốn trở về nhà.”
Con trai tôi trao đổi với nhân viên của bệnh viện, và họ quyết định tiến hành quét CT để kiểm tra tình trạng của tôi.
Bệnh viện tiến hành quét phần đầu và thân trên của tôi. Đột nhiên bác sĩ giám sát quá trình ngạc nhiên thốt lên: “Có vẻ như chẳng có vấn đề gì cả. Tôi chưa bao giờ chứng kiến trường hợp nào như vậy.” Người lái xe máy vội chạy đến chỗ tôi hỏi: “Ông ấy có cần phải nhập viện không?” Bác sĩ trả lời: “Ông ấy hoàn toàn khỏe mạnh. Tại sao phải nằm viện chứ? Ông không cần thuốc men hay điều trị gì cả. Chỉ có sáu bảy vết trầy nhỏ ở đầu của ông, mà chắn chắn sẽ biến mất sau một thời gian nghỉ ngơi ở nhà!”
Lúc này, người lái xe máy cầm tay tôi và lặp đi lặp lại với tôi về tình hình tài chính khó khăn của gia đình anh. Tôi biết rằng, là học viên, chúng ta có nhiệm vụ chứng thực Pháp. Vì vậy tôi nói với anh: “Đừng lo. Tôi là một học viên Pháp Luân Đại Pháp, tôi không trách anh vì vụ tai nạn này.”
Sau đó tôi được chuyển đến một bệnh viện chuyên về tai, mũi, họng để được tư vấn. Mặc dù tôi chỉ bị chấn thương nhẹ ở đầu nhưng mũi tôi chảy máu nhiều sau vụ tai nạn. Sau khi kiểm tra, bác sĩ chẩn đoán rằng có một vết nứt ở sụn mũi đã làm đứt các mạch máu bên ngoài dẫn đến việc chảy nhiều máu. Mặc dù vậy nhưng tôi vẫn có thể hít thở bình thường nên không cần điều trị gì thêm.
Hồi phục nhanh chóng
Sau cùng, con trai tôi đưa tôi về nhà. Về đến nhà, tôi bận rộn làm tốt ba việc, và các chấn thương của tôi cũng nhanh chóng phục hồi. Vào buổi sáng ngày thứ ba, trong khi luyện động công, tôi cảm thấy một luồng lực đột ngột giữ lấy đầu của tôi và kéo nó qua một bên. Lực kéo này duy trì cho đến khi có cái gì đó căng bên trong vỡ ra. Sau đó, tâm trí tôi cảm thấy nhẹ nhõm đặc biệt. Hiện tượng như vậy xảy ra thêm hai lần nữa trong vài ngày sau đó. Tôi biết đó là dấu hiệu rằng Sư phụ đang điều chỉnh cơ thể tôi.
Sau khi nghỉ ngơi ở nhà trong tám ngày, tôi trở lại làm việc bình thường. Con xin cảm tạ Sư phụ!

Bản tiếng Hán: http://www.minghui.org/mh/articles/2015/7/15/312453.html
Bản tiếng Anh: http://en.minghui.org/html/articles/2015/8/25/152237.html
Đăng ngày 28-10-2015; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét