Thứ Sáu, 21 tháng 2, 2014

Tạ ơn Sư Phụ

Tạ ơn Sư phụ



Tác giả: Đệ tử Đại Pháp ở Trung Quốc Đại Lục

[Chanhkien.org]
(1)
Thiên mục của tôi đã khai mở trong suốt quá trình tu luyện của tôi. Một ngày sau khi đọc Chuyển Pháp Luân, tôi có thể nhìn thấy Sư phụ, xung quanh Ngài là những vị Thần giữa đêm tối. Một ngọn giáo dài khổng lồ xuyên qua nửa thân trên của Ngài, từ ngực cho tới lưng. Sự phụ tỏ vẻ nghiêm túc và uy nghi, mắt Ngài nhìn về phía trước. Mỗi khi nhớ lại cảnh tượng này, tôi vô cùng xúc động. Sư phụ đã cứu vớt tôi từ địa ngục, thay tôi gánh chịu nghiệp lực tích tụ trong suốt quá trình lịch sử, thanh lý bệnh tật cho tôi, và cải biến tôi thành một con người khoẻ mạnh. Tôi nhớ Sư phụ từng gắn một ống rỗng vào cơ thể tôi và lấy mủ ra khỏi thân tôi qua đường ống đó. Nhờ đó, tôi đã trở thành một người khoẻ mạnh. Khi nghĩ về những điều này, tôi luôn tự nhủ mình phải làm tốt hơn nữa các việc của một đệ tử Đại Pháp; đó là, tu luyện tốt hơn và cứu nhiều chúng sinh hơn nữa.
(2)
Khi chúng ta có tâm cứu độ chúng sinh, Sư phụ sẽ cho chúng ta những điểm hoá. Thật ra, Sư phụ luôn ở bên chúng ta.
Một ngày nọ, một người phụ nữ trung niên đang chạy xe chở rất nhiều bao đựng đầy khoai lang. Bà đột nhiên va chạm rồi ngã trên đường, và những củ khoai lang rơi vãi từ xe xuống lòng đường. Tôi đã giúp bà nhặt những củ khoai và buộc chúng lại trong bao. Nhân cơ hội, tôi đã nói cho bà sự thật về Pháp Luân Công. Tôi cũng khuyên bà thoái đảng và bà đã đồng ý. Sau đó, tôi đột nhiên trải qua một cơn đau bụng kéo dài. Vào lúc đó, khi ngồi thiền định, Sư phụ đã cho tôi xem một cảnh tượng. Có một con quái vật trên lưng người phụ nữ và nó nói với tôi rằng, “Vì ngươi cứu bà ta, ta sẽ khiến ngươi phải chịu đựng thay bà ấy”. Sau khi tôi hiểu ra, Sư phụ đã giúp tôi và khiến cơn đau bụng đột nhiên biến mất. Tôi rất biết ơn sự giúp đỡ của Sư phụ.
(3)
Cách đây vài năm, tôi đã bị bắt giam trong một đoạn thời gian, và việc đó khiến tôi rất buồn. Sau khi tôi trở về nhà, Sư phụ và các đồng tu đã giúp đỡ tôi, và tôi đã có thể tiếp tục trở lại với việc chứng thực Pháp.
Vào một đêm nọ tôi có một giấc mộng. Trong mộng tôi thấy có một cánh cửa bên cạnh tôi và nó bị khoá. Tôi cầu xin Sư phụ mở cánh cửa ra. Bên trong cánh cửa rất tối và có ánh sáng lân tinh yếu ớt—thứ ánh sáng phát ra từ xương người chết. Tôi rất sợ hãi bởi nó là cánh cổng dẫn đến địa ngục. Tôi gọi lớn và cầu Sư phụ giúp đỡ. Sau đó tôi trở lại thế gian—nơi có ánh mặt trời chiếu sáng và bầu trời trong xanh.
Tôi rất chấn động sau khi tỉnh dậy từ giấc mộng. Tôi thấy rằng không còn nhiều thời gian cho chúng ta chứng thực Pháp. Chúng ta cần phải kiên định tinh tấn và bước đi thật tốt con đường của mình.
(4)
Thiên mục tôi đã khai mở ngay từ khi tôi bắt đầu tu luyện. Tôi có thể nhìn thấy một số cảnh tượng ở các không gian khác. Tôi biết rằng Sư phụ đã cứu giúp tôi rất nhiều lần trong suốt 17 năm tôi tu luyện.
Trước kỳ đại hội lần thứ 18 của Đảng Cộng sản Trung Quốc, cựu thế lực lại ra sức bức hại tôi. Chúng đưa ra bản ký kết từ tiền sử và bắt tôi phải làm theo. Xem ra tôi phải chết để vượt qua khảo nghiệm này. Trong “Giảng Pháp vào tiết Nguyên Tiêu 2003 tại Pháp hội miền Tây Mỹ quốc”, Sư phụ giảng rằng: “Tuy nhiên dù thế nào đi nữa, Sư phụ là không thừa nhận chúng. Chư vị cũng không thừa nhận chúng, hãy đường đường chính chính mà làm cho tốt, phủ định chúng, chính niệm đầy đủ hơn. ‘Ta là đệ tử của Lý Hồng Chí, các an bài khác thì đều không cần, đều không thừa nhận’, thì chúng không dám làm, chính là đều có thể giải quyết. Chư vị thật sự làm được thế, không phải trên miệng nói thế mà là ở hành vi là làm được thế, thì Sư phụ nhất định sẽ làm chủ cho chư vị”. Vì thế, tôi đã tuyên bố rằng, là một đệ tử Đại Pháp, tôi sẽ kiên định tu luyện. Bằng cách làm tốt ba việc, tôi sẽ hoàn thành thệ nguyện tiền sử với Sư phụ và phủ nhận những ký kết khác. Cuối cùng, Sư phụ đã giúp tôi giải quyết nó.
Cựu thế lực đã an bài những việc vô cùng xấu xa để huỷ các học viên. Sư phụ đã lợi dụng sự can nhiễu này để tiêu trừ một phần nghiệp lực cho chúng ta và giúp chúng ta đề cao. Cựu thế lực đã dựng lên một hệ thống những trở ngại cho các học viên. Ở không gian khác, nó triển hiện như những dây gai kim loại chặn đường chúng ta. Thoạt đầu, tôi đã cố gắng cắt chúng bằng kéo, nhưng việc dó không có tác dụng. Sau đó, tôi đã phủ nhận hoàn toàn sự an bài này và cầu xin Sư phụ giúp đỡ. Tất cả những dây gai kim loại đều bị cắt đứt ở không gian khác. Tuy nhiên, tôi vẫn còn những quan phải qua trong không gian này, từ tai nạn xe hơi đến lên cơn sốt. Lúc ấy, tôi biết tôi là một người tu luyện và tôi có chính niệm. Thêm vào đó, triệu chứng nghiệp bệnh của tôi chỉ diễn ra về đêm và nó đã không can nhiễu việc chứng thực Pháp của tôi. Với sự giúp đỡ của Sư phụ, tôi đã vượt qua can nhiễu.
(5)
Một hôm, tôi gặp tai nạn xe hơi. Mặc dù không có nhiều xe trên đường, một chiếc xe đã lao qua và cán lên bàn chân tôi. Tôi như tê liệt bởi cơn đau. Tôi coi bản thân là một đệ tử Đại Pháp và vẫy tay với người lái xe rằng, “Tôi vẫn ổn, anh có thể đi đi”. Với chính niệm ấy, tôi đã không cảm thấy đau nữa. Khi người lái xe mỉm cười với tôi, tôi nhận ra rằng Sư phụ đang động viên tôi. Khi ngồi định trong đêm, bằng thiên mục, tôi thấy một chân mình bị kẹt trong một thùng rác và tôi không sao rút chân ra được. Ngoài ra, có rất nhiều rác bẩn dính vào nó. Sau đó, cái chân đó biến mất trong không gian đó và trở thành một phần của đống rác.
Sau khi xuất định, tôi nhớ về một giấc mơ khi tôi mới bắt đầu tu luyện. Có một con lạch nhỏ và các đệ tử khác đều có thể vượt qua dễ dàng, nhưng tôi bị mắc kẹt lại. Khi tôi rút chân mình ra, tôi nhận ra rằng một bàn chân không thể hoạt động được nữa. Giờ đây, tôi biết rằng Sư phụ đã thanh lý chân cho tôi—cái đã bị làm hỏng bởi nghiệp lực, và cho tôi một bàn chân mới. Nhờ đó, tôi đã có thể đi lại được và tiếp tục giảng rõ sự thật cho mọi người.
Con xin tạ ơn Sư phụ!
Dịch từ:
http://www.zhengjian.org/node/114034
http://pureinsight.org/node/6391

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét